MỤC LỤC

    Tuổi thơ dữ dội

    Hồi nhỏ tôi mắc một chứng bệnh nan y: "Hội chứng càng cấm... càng cứ".

    Càng bảo "đừng", cái não 5 tuổi của tôi lại tự động dịch thành "triển ngay đi sợ gì". Bảo đừng sờ ổ điện, tôi thấy ổ điện quyến rũ lạ thường. Bảo đừng nghịch lửa, tôi hí hửng đi đốt chăn nhà hàng xóm ngay sau khi vừa bị ăn đòn nát mông. Lời nói gió bay, đòn roi vô hiệu, cha tôi nhận ra ông cần một biện pháp mạnh hơn.

    Và ngày định mệnh ấy đã đến...

    Một buổi sáng đẹp trời, nắng vàng như rót mật, cha mẹ chuẩn bị đi làm. Trước khi nổ máy xe, cha tôi bỗng hóa thân thành một đạo sĩ cao tay ấn. Ông kéo tôi ra giữa sân, cầm cây chổi vẽ một vòng tròn đường kính hơn một mét, động tác uyển chuyển đầy bí ẩn.

    Ông nheo mắt, nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng như sắp trao ấn soái: "Nghe đây con trai. Hôm nay cha vắng nhà. Con muốn xem tivi đến nổ mắt cũng được, muốn đuổi chó bắt gà đến sập chuồng cũng không sao. Nhưng, tuyệt đối, NHỚ LÀ TUYỆT ĐỐI, không được bước chân vào cái vòng này. Rõ chưa?"

    Tôi gật đầu như bổ củi, miệng lặp lại như một cái máy: "Tuyệt đối không bước vào cái vòng này."

    Cha tôi gật đầu hài lòng, bồi thêm một câu đe dọa đậm chất phụ huynh: "Bao giờ về mà cha phát hiện dấu chân con trong đó thì chuẩn bị tinh thần 'nát đít' nhé." Rồi ông khóa cổng, phóng xe đi.

    Tôi vào nhà, bật phim hoạt hình Astro Boy lên xem. Nhưng hỡi ôi, Astro Boy bay lượn thế nào cũng không hấp dẫn bằng cái vòng tròn ma quái ngoài sân kia. Tâm trí tôi cứ như bị nam châm hút chặt vào đó.

    Mười phút tôi chạy ra ngó một lần. Phim hết, sự kiên nhẫn của tôi cũng cạn. Toàn bộ sự chú ý dồn vào "vùng cấm địa".

    Tôi bắt đầu đi vòng quanh nó, ném đá dò đường, lấy cành cây chọc thử. Không nổ, không có quái vật nhảy ra. Cái vòng tròn trông... bình thường đến mức đáng ngờ!

    Với tư duy logic siêu phàm của một đứa trẻ 5 tuổi "nghiện" Tây Du Ký, tôi lập tức xây dựng một giả thuyết chấn động: Đây chắc chắn là vòng kim cô Tôn Ngộ Không vẽ để bảo vệ Đường Tăng! Hoặc tệ hơn, nhà tôi là gia tộc trừ tà đang trấn yểm một con quỷ dữ ngay giữa sân!

    Nhìn bức tường gạch cũ kỹ, tôi càng tin vào thuyết âm mưu này. Cha tôi chắc chắn thấy tôi còn nhỏ, chưa đủ "công lực" nên giấu giếm. Cảm giác bị coi thường trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi quyết định: Mình phải là người hùng khám phá bí mật này!

    Tôi trang bị tận răng: tay phải cầm "Gậy Như Ý" (cán chổi gãy), tay trái cầm "Kiếm Trừ Ma" (thanh gỗ vụn), túi quần nhét con Ultraman cụt tay để hộ thân. Tôi tiến về phía vòng tròn với khí thế hừng hực.

    Cẩn thận đặt một chân vào... Im ắng!

    Tôi lấy hết can đảm, bước cả hai chân vào trung tâm vòng tròn. Tim đập thình thịch, tay nắm chặt Ultraman, tôi chờ đợi một con yêu tinh nhảy bổ ra.

    Nhưng không có yêu tinh nào cả. Chỉ có định luật vạn vật hấp dẫn phản bội tôi.

    RẦM!

    Mặt đất dưới chân sụp đổ. Tôi rơi tự do và tiếp đất bằng mông một cách đau điếng.

    Khi hoàn hồn nhìn lên, tôi phát hiện mình đang ngồi dưới đáy một cái hố sâu ngang ngực người lớn. Thành hố trơn tuột, được đào và gọt giũa tỉ mỉ. Rõ ràng, đây là một công trình có tính toán!

    Hóa ra, "đạo sĩ" cha tôi đã bí mật đào cái hố này, gác hai thanh tre mỏng manh lên miệng hố, phủ nilon rồi rắc đất ngụy trang. Cành cây chọc thì không sao, nhưng sức nặng của một "khối thịt" 5 tuổi là quá đủ để kích hoạt cái bẫy.

    Lúc đó là giữa trưa. Nhà không người, chó bị xích, gà đang ngủ trưa. Chỉ còn mình tôi - người hùng diệt quỷ - đang ngồi co ro dưới hố sâu, gào khóc thảm thiết.

    Không ai nghe, không ai cứu. Đói, khát, và sợ hãi. Tôi khóc đến khản cổ rồi thiếp đi lúc nào không hay. Mấy tiếng đồng hồ dưới cái hố đó dài như cả một thế kỷ.

    Câu thần chú trị bệnh

    Đến chập choạng tối, tiếng mở khóa cổng vang lên như tiếng nhạc thiên đường. Tôi gào lên mừng rỡ.

    Cha mẹ tôi hiện ra trên miệng hố. Mẹ tôi nhìn xuống, thở dài thườn thượt: "Trời ơi, anh làm cái trò gì vậy? Nhỡ thanh tre chọc vào người nó thì sao?"

    Và đây là câu trả lời khiến tôi "được trị bệnh" vĩnh viễn:

    Cha tôi bình thản phủi tay: "Yên tâm, anh có đi làm ngay đâu. Anh leo lên nóc nhà ngồi rình suốt hai tiếng đồng hồ, thấy nó sập bẫy an toàn, không sứt mẻ gì rồi anh mới đi làm đấy chứ."

    Kính thưa các bạn, đó là đỉnh cao của sự tận tâm... theo một cách rất đáng sợ.

    Từ hôm đó, tôi không còn dám cố tình làm trái lời người khác nữa.

    Nhưng đến bây giờ, tôi vẫn không chắc…

    Là nhờ giáo dục nhà trường,

    Hay là do cái hố năm ấy vẫn còn nguyên trong tâm hồn tôi.

    BÀI VIẾT LIÊN QUAN

    Mavis Nguyen
    Tác Giả
    Mavis Nguyen

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.