MỤC LỤC

    Tôi có một người bạn làm bác sĩ Trung y, đây là chuyện chính anh ấy trải qua.

    Anh ấy làm việc ở một phòng khám nhỏ ở thị trấn. Ban ngày thì có một ông thầy thuốc Trung y lớn tuổi ngồi khám, còn anh ấy thì làm ca tối, từ 6 giờ chiều đến 2 giờ sáng.

    Anh kể, có một hôm trực đêm, cả phòng khám chỉ có mình anh, anh vừa xem phim vừa nhập hồ sơ vào hệ thống máy tính (ông thầy già không biết dùng máy tính, nên việc này là anh ấy làm).

    Khoảng hơn 11 giờ, có một người phụ nữ tầm 30 tuổi đến, nói mình bị đau đầu, mất ngủ, buồn nôn, thấy khó chịu.

    Bạn tôi theo thói quen bắt mạch, nhưng vừa đặt ba ngón tay lên vị trí thốn, quan, xích thì choáng váng – người phụ nữ này không có mạch đập!

    *Thốn, quan, xích: là ba vị trí trên mạch cổ tay (thốn = gần bàn tay, quan = ở giữa, xích = gần khuỷu tay) mà thầy thuốc Đông y đặt ngón tay để bắt mạch.

    Ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô ta ngồi ngay ngắn, nhưng mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt.

    Bạn tôi mồ hôi lạnh túa ra. Người sống sao lại không có mạch được? Chẳng lẽ gặp ma rồi?

    Về sau mới biết, thật ra cô ta thuộc loại “phản mạch”: bình thường mạch đập ở phía trong cổ tay, còn loại này thì lại ở phía mu bàn tay. Nhưng lúc đó bạn tôi ít kinh nghiệm, hoàn toàn không biết.

    Tuy vậy, anh ấy cũng bình tĩnh được, bảo cô ta vào buồng trong nằm nghỉ, còn mình thì ra hiệu thuốc giả vờ bốc thuốc.

    Trốn trong đó, anh gọi điện cho ông thầy Trung y ca ngày. Có lẽ vì quá sợ, anh kể rằng nửa đêm có một phụ nữ đến, không có mạch, mặt trắng bệch, trông chẳng giống người sống, giờ đang nằm trong phòng.

    Ông thầy nghe xong cũng hoảng, chẳng nói câu nào, cúp máy cái rụp.

    Bạn tôi chet lặng.

    Ngay lúc đó, trong buồng vọng ra tiếng người phụ nữ:

    “Bác sĩ ơi, nhanh lên, tôi chóng mặt quá.”

    Giọng vừa nhỏ vừa run, nghe rợn người.

    Bạn tôi không nhịn nổi nữa, gào lên: “Có ma aaaa!”, rồi đá tung cửa chạy ra ngoài.

    Người phụ nữ nghe thấy có “ma”, cũng sợ quá chạy theo, nhưng đêm hôm không biết đường, lại đau ngực nên chạy loạng choạng.

    Trên đường, bạn tôi ngoái lại nhìn – chet cha, cô ta mặc đồ đỏ, lóc chóc đuổi theo ngay sau.

    Thế là anh ấy cắm đầu chạy, người phụ nữ thì vừa đuổi vừa gọi: “Đừng chạy, đừng chạy, đừng chạy mà!”

    Nhưng vì nói giọng địa phương, lại thở dốc, nên nghe thành “Còn chạy, còn chạy, mày còn dám chạy!”.

    Cứ thế đuổi nhau cho tới tận trước bưu điện, chỗ có chòi gác bảo vệ.

    Trong chòi có một ông công an già, quen bạn tôi, thấy anh hớt hải chạy đến thì vội hỏi sao vậy.

    Bạn tôi thở hồng hộc, chẳng nói nổi, chỉ tay ra sau.

    Ông công an nhìn, thấy một phụ nữ mặc áo đỏ, lảo đảo chạy tới, liền ra đón.

    Bạn tôi thở hồng hộc nói: “Ma nữ! Nó là ma nữ!”

    Ông công an lúc này cũng nhìn rõ, thấy mặt người phụ nữ trắng bệch, dáng chạy thì kỳ quái, cũng sợ quá hét lên một tiếng, quay đầu chạy luôn.

    Ông công an chạy thì càng dọa người phụ nữ kia hoảng loạn, tưởng thật sự có quỷ dữ đuổi sau lưng, vừa la hét vừa chạy theo ông công an, đuổi sát bạn tôi.

    Tiếng hét của cô ta yếu ớt, hét chẳng ra hét, mà nghe y như “tiếng khóc ma quỷ”.

    Chạy được đoạn, dây buộc tóc cô ta rơi ra, tóc xõa tung.

    Bạn tôi quay lại thấy cảnh đó thì chửi thề: “Đcm, vẫn còn đuổi nữa!”

    Thế là hai ông – một bác sĩ, một công an – cứ vừa hét vừa chạy.

    Người phụ nữ cũng vừa khóc vừa đuổi, miệng liên tục gào: “Đừng chạy, đừng chạy!” (nhưng nghe thành “Còn chạy, còn dám chạy!”).

    Đuổi nhau mãi đến đầu cầu phía tây thị trấn, tình cờ gặp một ông nông dân đang vớt tôm sông ban đêm, từ dưới gầm cầu nhảy lên, bị ông công an tông một cái ngã ngược xuống sông.

    Người nông dân quẫy nước, người vướng đầy lưới, còn chửi: “Đêm hôm mấy người chạy chợ à?”

    Ông công an vẫn gào: “Có ma! Có maaa!”

    Người phụ nữ cũng vừa chạy đến, cúi nhìn xuống sông, thấy bóng người vùng vẫy, trên người còn quấn lưới, tưởng là thủy quái lông lá. Càng sợ, hét toáng lên, tóc rối tung, vừa gào vừa tiếp tục đuổi theo.

    Người nông dân dưới sông nghe ông công an già gào “có ma!”, trong lòng vốn đã sợ, giờ lại thấy sau lưng có một người đàn bà mặc áo đỏ, tóc tai rũ rượi, miệng còn phát ra tiếng kỳ quái, sợ quá quên cả cái lưới vướng trên người, quay đầu bơi thục mạng giữa đêm.

    Cả đám vừa chạy qua cầu thì lại gặp hai người dân khác cũng đang thả lưới bắt cá, bắt tôm. Thấy ông bác sĩ trẻ và ông công an già chạy thảm hại như vậy liền hỏi chuyện gì xảy ra.

    Ông công an không dám dừng, vừa chạy vừa hô: “Phía sau có ma!”

    Hai người dân đó vốn là trai làng to khỏe, gan dạ, nghe vậy liền vác vợt cá lao ra phía sau.

    Hai người họ có đèn đội đầu, vừa chạy vài bước đã rọi thấy người phụ nữ kia. Ánh sáng chiếu lên, thấy chỉ là một người phụ nữ, cũng chẳng mấy sợ, còn hỏi: “Chị làm sao thế?”

    Không ngờ người phụ nữ cũng chẳng dừng, chỉ tay ra phía sau, la lên: “Dưới nước có ma, dưới nước có ma!”

    Hai người chạy lên cầu nhìn xuống, quả nhiên thấy dưới sông có một vật quái lạ, cả người phủ đầy lông, giữa dòng sông đang vùng vẫy điên cuồng.

    Chẳng nghĩ nhiều, một người lặn cái bụp xuống, loáng cái đã chụp được “con quái vật” kia – chính là anh nông dân xui xẻo ban nãy, còn đang vướng đầy lưới, uống mấy ngụm nước, ú ớ chẳng nói nổi.

    Hai người kia đứng dưới nước còn gào: “Bắt được rồi! Bắt được rồi!”

    Nghe vậy, bạn tôi và ông công an quay đầu lại, vừa nhìn thấy người phụ nữ áo đỏ vẫn đang hớt hải đuổi theo. Hai ông vừa chạy vừa hét lại: “Xạo đấy! Xạo đấy!”

    Đúng lúc đó, phía trước có một người đàn ông chạy xe điện tới.

    Thật ra, người phụ nữ kia vốn là người ở thị trấn bên cạnh. Hôm ấy, trạm xá thị trấn của họ không có bác sĩ trực, tối đến cô thấy người khó chịu, lại ra mồ hôi trộm, nên chồng chở sang thị trấn này tìm bác sĩ.

    Người chồng đưa vợ đến cửa phòng khám xong thì đi mua thuốc lá, nhưng thấy cửa hàng đóng cửa, quay lại thì trong phòng khám chẳng có ai, vợ cũng biến mất. Anh ta bèn chạy xe điện loanh quanh tìm, nghe thấy bên cầu ồn ào, liền tới.

    Bạn tôi và ông công an vừa chạy vừa hét: “Quay lại! Quay lại! Phía sau có ma!”

    Anh chồng ngơ ngác, tiếp tục đi tới, thấy chính là vợ mình liền hỏi sao vậy.

    Người phụ nữ hoảng hốt la: “Chạy mau, chạy mau! Sau lưng có ma!”

    Anh chồng vội cho vợ lên xe, phóng theo sau.

    Bạn tôi với ông công an ngoái lại nhìn, suýt ngất: “Thôi xong, tên ngốc kia còn chở cả ma lên xe!”

    Bạn tôi hổn hển: “Hỏng rồi, bọn họ cùng một phe rồi! Một phe rồi!”

    Ông công an thì lắp bắp: “Làm gì có ma nào mà đi xe điện được? Chắc là bị nó nhập rồi! Nhập rồi!”

    Người thì sao chạy kịp xe điện, cả hai gần như tuyệt vọng. Nhưng chạy một lúc lại chẳng nghe gì phía sau nữa. Quay đầu lại – trống không, chẳng thấy bóng ai.

    Dù vậy, hai người vẫn không dám thở phào, cắm đầu chạy một mạch sang tận thị trấn bên cạnh. Thấy phòng khám ở đó còn sáng đèn, họ lao thẳng vào.

    Trong phòng khám chỉ có một ông già, nói bác sĩ đi sang thị trấn kia mượn thuốc rồi.

    Thì ra, bác sĩ già của trạm y tế thị trấn bên kia tối nay có ca bệnh, nhưng hết một vị thuốc, nên chạy sang trạm xá bạn tôi để mượn.

    Ông ta đi đường tắt, ở đầu cầu tình cờ gặp cặp vợ chồng kia, vốn đều là người quen trong vùng, nên hỏi chuyện. Người phụ nữ vẫn run run kể: “Sau lưng có ma!”

    Đúng lúc đó, hai người nông dân đã lôi được anh chàng xui xẻo vướng lưới từ dưới sông lên, vừa thở hổn hển vừa gào: “Tóm được rồi! Tóm được rồi! Là thủy quái đấy!”

    Ông lão bác sĩ vừa nhìn thì quả nhiên thấy trong cái lưới cá kia có thứ gì đó đang giãy giụa, còn phát ra tiếng “u u” nữa.

    Thế là ông bảo mấy người kia khiêng “thủy hầu” (quái vật nước) về phòng khám, còn mình đi mượn thuốc, rồi quay lại cùng nhau xử lý.

    Người phụ nữ kia vội vàng chạy đi, áo khoác cũng để quên luôn ở phòng khám bạn tôi.

    Cô cùng chồng cưỡi xe điện theo ông lão về.

    Lúc đó, bạn tôi và ông cảnh sát già đang kể chuyện “gặp ma” cho bệnh nhân ở phòng khám kế bên thì hai nông dân kia khiêng “thủy hầu” vào.

    Bạn mình và ông cảnh sát cũng tưởng thật, vội vàng khóa cửa, cả đám đứng ngắm con “thủy hầu” mà không ai dám động vào.

    Đúng lúc ấy, người phụ nữ kia với chồng đã về đến. Chồng cô lo khóa xe, còn cô thì đi trước đến cửa phòng khám.

    Nhưng cửa khóa rồi, cô không vào được, đành đứng ngoài cửa sổ gõ kính.

    “Bốp bốp bốp.”

    Nghe tiếng, bạn mình với ông cảnh sát nhìn ra thì thấy ngoài trời đen kịt, một “nữ quỷ” tóc tai rũ rượi, vừa gõ cửa kính vừa nhe răng cười.

    Cảnh tượng đó thực sự đủ dọa người ta chet khiếp.

    Ngay sau đó, chồng cô cũng xách thuốc về, nhưng lúc đi thì vấp ngã, mấy lọ thuốc thủy tinh văng ra, “choang choang” nát ngay trên cửa sổ.

    Quan trọng là, dung dịch thuốc lại có màu đỏ.

    Thế là khung cảnh biến thành: bên ngoài, nữ quỷ nhe răng cười, tay vỗ cửa, còn trên cửa kính thì “máu” ào ào chảy xuống.

    Ông cảnh sát già chịu hết nổi, hét lên một tiếng rồi ngất xỉu.

    Bạn mình thì chân run lẩy bẩy, hỏi hai nông dân:

    – Chẳng phải bắt được rồi sao?

    Hai người kia trả lời:

    – Bắt được mà.

    Đúng lúc đó, trong lưới vang lên tiếng chửi:

    – Bắt con mẹ mày ấy!

    Người nông dân bị trói trong lưới bật dậy, xé lưới quấn trên người ra.

    Mọi người trong phòng đều sợ tái mặt.

    Cảnh đó bị người phụ nữ ngoài cửa sổ trông thấy, tưởng “thủy quái” thoát ra, vội đỡ chồng chuẩn bị chạy trốn.

    Bạn mình vừa kịp nhận ra trong lưới không phải ma quỷ, mà là người, quay lại nhìn cửa sổ thì “nữ quỷ” đã biến mất, chỉ còn một mảng “máu” loang trên kính.

    Anh ta chạy ra xem, thì thấy người phụ nữ đang đè một gã đàn ông xuống đất, mà gã ấy người bê bết “máu” (thực ra là thuốc đỏ).

    Bạn mình cũng hét toáng lên một tiếng rồi ngất theo.

    Đến khi bạn mình và ông cảnh sát tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng, cả hai nằm trong phòng cấp cứu của bệnh viện huyện, đang truyền dịch. Bên cạnh có ông bác sĩ Đông y, người phụ nữ cùng chồng đang trông.

    Ông bác sĩ kể lại toàn bộ sự việc, mọi người mới hiểu ra là một trận hiểu lầm.

    Người phụ nữ sức khỏe vốn yếu, cả đêm bị hành hạ, giờ mệt không chịu nổi. Ông bác sĩ khuyên cô sang phòng cấp cứu bên cạnh nhờ bác sĩ trực kê thuốc, không thì truyền nước.

    Cô đi ra, trong phòng mọi người trò chuyện linh tinh.

    Một lát sau, ngoài hành lang vang lên tiếng hét thất thanh của bác sĩ trực:

    – Có maaaaa!

    Ngay sau đó là tiếng của người phụ nữ:

    – Chạy đi, có giỏi thì chạy đi!

    • https://tinyurl.com/43yhyc3f

    BÀI VIẾT LIÊN QUAN

    Điều đáng sợ nhất từng xảy ra với bạn là gì?

    Điều “trừu tượng” nhất bạn từng làm là gì?

    Điều xấu hổ nhất từng xảy ra với bạn là gì?

    Bạn nhặt được 1 triệu nhưng lúc mang đi trả người mất lại nói mình đã mất 2 triệu, bạn sẽ làm gì?

    Con gái đầu óc không giỏi lắm nhưng muốn học khối tự nhiên thì tôi nên khuyên thế nào?

    Bạn nghĩ sao về việc người lớn cứ bắt trẻ con phải ăn những thứ mà chúng ghét cay ghét đắng?

    Cha mẹ có thể công bằng với các con không?

    Vì sao yêu lâu lại thấy vô vị?

    Mavis Nguyen
    Tác Giả
    Mavis Nguyen

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.