Dưới công ty tôi có một quán mì trộn ngon nhức nách. Đặc biệt là combo mì trộn tương và mì trộn bò, ăn vào là quên lối về. Nhưng đời không như mơ, quán ngon thì lượng lại ít. Với cái bụng không đáy của tôi, phải "quất" 2 tô mới đủ đô.
Vấn đề là, tôi bị mắc bệnh "ngại xã hội" (Social Anxiety). Mỗi lần order một lúc 2 tô, cảm giác cả quán sẽ nhìn tôi như sinh vật lạ. Hai tô mì chình ình chiếm nửa cái bàn trông phồn thực quá mức cho phép. Để bảo toàn hình tượng, tôi đã phát minh ra "Chiến thuật Ninja":
=> Kết quả: Trên bàn lúc nào cũng chỉ có 1 tô duy nhất. Người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ: "À, cô gái nhỏ nhắn này ăn uống thật từ tốn."
Tôi tự thấy IQ của mình quả thật vô cực, nhưng tiếc là toàn dùng vào chuyện ăn uống.
Hôm đó lương về. Tôi quyết định chơi lớn: Gọi hẳn 2 tô Mì Bò Hạng Sang Full Topping (có cả gân, lòng bò, đắt xắt ra miếng). Tôi đang ngồi thưởng thức hương vị của đồng tiền trong tô thứ nhất, quán vắng hoe, chỉ có hai bà cháu ngồi bàn bên.
Vừa xử xong tô 1, đang hí hửng chờ tô 2 thì... KIẾP NẠN THỨ 82 ẬP TỚI.
"Í, em cũng ăn ở đây à?"
Giọng nói trầm ấm vang lên. Tôi ngẩng đầu. TRỜI ƠI! LÀ ANH VƯƠNG! (Crush quốc dân phòng kinh doanh, nam thần trong mộng của tôi).
Anh ấy gọi đồ mang về rồi tự nhiên ngồi xuống bàn tôi chờ. Tôi – một đứa bình thường mồm mép tép nhảy, nay bỗng hóa thành thiếu nữ e thẹn, lắp bắp: "Dạ... anh cũng ăn ạ..."
Anh khen mì ngon. Tôi, trong cơn mê muội vì nhan sắc, đã thốt ra một câu nói dối đi vào lòng đất, khiến tôi hối hận mỗi đêm: “Vâng ngon lắm anh... mà phần ăn ở đây nhiều ghê ha, em ăn mãi không hết...”
Vâng, bạn không nghe nhầm đâu.
Tôi – kẻ vừa nuốt chửng 1 tô và đang chờ tô thứ 2 – lại than thở là "nhiều quá ăn không hết". Mục đích chỉ để anh ấy không nghĩ tôi là cái thùng cơm. Anh cười tít mắt: "Ừ, con gái các em ăn ít, chứ bọn anh thấy vừa." Nụ cười ấy như nắng tỏa mùa xuân, làm tôi tan chảy...
Đồ ăn của anh xong. Anh đứng dậy chào tôi ra về. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, định bụng ăn nốt tô 2 rồi chuồn. Nhưng đời đâu ai biết trước chữ ngờ.
Bà cụ bàn bên cạnh – người nãy giờ im lặng đút cho thằng cháu lười ăn – bỗng nhiên bùng nổ.
Bà chỉ thẳng tay vào mặt tôi và hét lên với thằng cháu: “MÀY NHÌN CÔ KIA KÌA!! NGƯỜI TA ĂN HẾT HAI TÔ RỒI MÀ MÀY MỘT TÔ CÒN CHƯA XONG HẢ?? CÒN LỀ MỀ LÀ BÀ CHO NHỊN LUÔN ĐẤY!!”
Âm lượng của bà chắc phải cỡ loa phát thanh phường. Anh Vương – vừa đi ra tới cửa – nghe thấy tiếng hét liền quay đầu lại. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt tôi. Khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý (và có chút buồn cười).
Còn tôi? Tôi "xịt keo" cứng ngắc. Mặt tôi đỏ như bát mì bò cay cấp độ 7. Hình tượng "thục nữ ăn ít" tan tành mây khói.
Tôi không nhớ mình đã rời khỏi quán bằng cách nào. Có lẽ não bộ đã kích hoạt chế độ tự bảo vệ bằng cách xóa ký ức. Chỉ biết là tôi đeo khẩu trang kín mít, bỏ của chạy lấy người trong tiếng mắng xa xả của bà cụ.
Từ đó về sau, mỗi lần nhìn thấy mì trộn, tôi lại thấy "nhói" ở trong tim...
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Điều “trừu tượng” nhất bạn từng làm là gì?
Điều đáng sợ nhất từng xảy ra với bạn là gì?
Có điều gì khiến bạn rùng mình không?
Khi bạn khó chịu trong lòng, câu nói nào của bạn bè giúp ích cho bạn nhất?
Tại sao nhiều người không thể tiếp nhận sự chân thành?
Làm thế nào để không bị lún sâu vào một mối quan hệ nào đó?
Làm sao để cứu vãn một mối quan hệ?
Dấu hiệu của một mối quan hệ độc hại?
Tại sao người trẻ bây giờ ngày càng chán ghét mấy chuyện quan hệ – xã giao?
Một người phải mạnh mẽ đến mức nào thì mới có thể không cần để ý người khác? (P1)
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.