Hồi đại học, tôi đi làm thêm ở một quán lẩu.
Có lần tôi lỡ mang thừa cho một bàn một phần tôm viên.
Đến lúc nhận ra thì họ đã bỏ vào nồi rồi (vì thói quen của họ là cứ được bưng ra là đổ thẳng vào, cũng chẳng để ý là món gì).
Tôi liền nói: “Xin lỗi, tôi vừa phục vụ nhầm một phần tôm viên. Thấy mọi người đã cho vào nồi rồi, mà món này vốn không có trong phần gọi. Cho tôi hỏi, mọi người không gọi tôm viên là vì có ai bị dị ứng với tôm, hoặc không thích ăn tôm không? Nếu không có thì cứ tiếp tục ăn, còn nếu có thì tôi sẽ đổi cho bàn mình một nồi khác. Nếu làm chậm trễ bữa ăn của mọi người thì thành thật xin lỗi ạ.”
Có một vị khách hỏi: “Vậy tính tiền thế nào?”
Tôi đáp: “Dĩ nhiên là tính vào tôi rồi, vì đây là lỗi của tôi. Mà cũng may, chỉ mấy đồng thôi.” (Thật ra theo quy định thì được phép tính vào hao hụt, không bắt nhân viên phải bồi thường).
Sau đó cả bàn bảo: “Không ai bị dị ứng cả, ăn được, cứ để vậy đi. Có thể gọi thêm một phần nữa để bù vào món đó.”
Thậm chí có một người khách còn nói:
“Trông em trẻ vậy còn là sinh viên phải không? Sinh viên thì lấy đâu ra tiền, để tôi bù cho em.”
Thế nên nhiều khi mọi chuyện chỉ phụ thuộc vào thái độ thôi.
Nếu thái độ tốt, dám nhận sai, dám chịu trách nhiệm, khách cũng không làm khó làm dễ.
Cùng lắm chỉ vài đồng, họ còn sẵn sàng trả hộ.
Chứ nếu ngay từ đầu lại đòi khách phải trả tiền, thì ai mà chẳng nổi tính phản kháng chứ.
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.