Sau khi thi thử lớp 12 xong, tôi ngồi sau cửa lớp ăn vặt — chủ yếu vì sau cửa có cái thùng rác, tiện vứt rác, mà thùng thì sạch (buổi sáng trực nhật vừa đổ và rửa xong). Dần dần mấy đứa khác cũng kéo tới, mang theo mì ly, bánh quy các kiểu.
Không biết do đầu óc bị “cháy” sau kỳ thi hay do áp lực học hành quá lớn, có đứa bỗng nói: “Hay là mình đổ hết đồ ăn vặt vào thùng cho dễ chia nhau đi?” Lúc đó cả bọn lại thấy… ý kiến cũng hay phết.
Thế là tụi tôi lấy một túi rác sạch, lót vào thùng, rồi bắt đầu xé từng gói đồ ăn đổ chung vào, vừa bốc ăn vừa tám chuyện.
Một đám trai lớp 12 vây quanh cái thùng rác, vừa nói vừa bốc đồ ăn từ trong đó ra — đúng lúc thầy tổng phụ trách đi ngang nhà vệ sinh về bắt gặp nguyên cảnh tượng đó.
Tối đến, loa phát thanh của từng lớp vang lên giọng thầy đầy cảm khái:
“Các giáo viên chủ nhiệm phải luôn chú ý đến sức khỏe tinh thần của học sinh. Không có thức ăn ngon nào trong thùng rác cả!"
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Điều đáng sợ nhất từng xảy ra với bạn là gì?
Có điều gì khiến bạn rùng mình không?
Điều xấu hổ nhất từng xảy ra với bạn là gì?
Bạn có sở thích đặc biệt nào để giải tỏa căng thẳng không?
Cứ ngỡ là định mệnh, chẳng ngờ lại là... định giá
Nhân tính: Bản năng sẵn có hay kết quả của môi trường? "Nhân chi sơ, tính bổn thiện" có đúng không?
Vì sao không nên thử thách nhân tính?
Làm sao để biết một người có đáng tin mà không cần dùng "phép thử"?
Trong gia đình 2 con, đứa sinh sau sẽ cảm thấy thiệt thòi phải không?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.