MỤC LỤC

    Chương 7

    Phục Thanh Tụ cúi đầu ho khẽ.

    Úc Hoài Khiêm lập tức đưa trà cho nàng ta.

    Ta nhìn động tác ấy.

    Chén trà đó là của ta.

    Ta vừa đặt xuống, chàng đã cầm lên đưa cho nàng ta.

    Phục Thanh Tụ nhận lấy.

    Đầu ngón tay vô tình chạm vào tay chàng.

    Nàng ta như bị bỏng, vội vàng rụt tay lại.

    “Xin lỗi.”

    Úc Hoài Khiêm hạ thấp giọng.

    “Cẩn thận.”

    Đột nhiên ta cảm thấy căn phòng này thật ngột ngạt.

    “Thính Tuyết Các không thể ở.”

    “Đó là giới hạn cuối cùng.”

    Úc Hoài Khiêm nhìn ta.

    “Trước đây nàng không như vậy.”

    Ta hỏi: “Trước đây ta như thế nào?”

    Chàng không nói.

    Phục Thanh Tụ dịu dàng lên tiếng:

    “Hoài Khiêm, đừng vì ta mà tranh cãi với tẩu tẩu.”

    “Ta ở khách viện là được rồi.”

    Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta.

    “Tẩu tẩu cứ yên tâm.”

    “Ta biết rõ thân phận của mình.”

    Lời này rất nhẹ.

    Nghe qua vô cùng khiêm nhường.

    Nhưng trong mắt nàng ta lại có ý cười.

    Nàng ta biết.

    Úc Hoài Khiêm sẽ đau lòng.

    Quả nhiên, sắc mặt Úc Hoài Khiêm càng thêm trầm xuống.

    “Ở Thính Tuyết Các.”

    Ta nhìn chàng.

    Cả căn phòng bỗng im lặng.

    Lời vừa nói ra, dường như chính chàng cũng hối hận.

    Nhưng đã nói rồi.

    Ta gật đầu.

    “Được.”

    Úc Hoài Khiêm khựng lại.

    Ta nói: “Chàng cứ sắp xếp.”

    Chân mày chàng khẽ động.

    “A Đường…”

    Ta đứng dậy đi ra ngoài.

    Chàng đưa tay kéo ta.

    Ta tránh đi.

    “Ta tới tiệm gạo.”

    “Trời sắp tối rồi.”

    “Tiệm gạo có thắp đèn.”

    Sắc mặt chàng rất khó coi.

    “Nàng nhất định phải gây chuyện với ta sao?”

    Ta quay đầu nhìn chàng.

    “Úc Hoài Khiêm.”

    “Ta nói lại một lần nữa.”

    “Ta không gây chuyện.”

    “Ta chỉ đang xem thử chàng còn có thể nhượng bộ đến mức nào.”

    Chàng nhìn ta.

    Trong mắt cuối cùng cũng xuất hiện một tia hoảng hốt.

    Phía sau chàng, Phục Thanh Tụ khẽ ho một tiếng.

    Chàng theo bản năng quay đầu lại.

    Tia hoảng hốt kia lập tức biến mất.

    Ta xoay người rời đi.

    Lúc trở về phủ vào buổi tối, Thính Tuyết Các đã sáng đèn. Thư phòng cũng sáng đèn.

    Hai nơi ở rất gần nhau.

    Ta đứng dưới hành lang.

    Nhìn thấy Phục Thanh Tụ khoác áo ngoài đứng trước cửa thư phòng.

    Úc Hoài Khiêm đưa cho nàng ta một cuộn sách.

    Nàng ta cười rất khẽ.

    Giống hệt hôm ở tiệc Khúc Thủy.

    Ta không bước tới.

    Trở về chính phòng, ta gọi Xuân Vu mang hòm ra.

    Xuân Vu giật mình.

    “Phu nhân?”

    Ta nói:

    “Thu lại khế ước của tiệm gạo.”

    “Cả danh sách của hồi môn của ta nữa.”

    Chương 8

    Sáng hôm sau, Phục Thanh Tụ mở một buổi thi hội nhỏ.

    Địa điểm là hậu viện Úc phủ.

    Đến sáng ta mới biết chuyện.

    Nàng ta sai nha hoàn tới mời ta.

    “Cô nương nói, nếu tẩu tẩu có thời gian thì cũng tới ngồi chơi.”

    Ta đang thay y phục, nghe vậy liền hỏi:

    “Úc Hoài Khiêm biết chuyện này không?”

    Nha hoàn cúi đầu.

    “Thiệp mời là do công tử viết giúp cô nương.”

    Sắc mặt Xuân Vu lập tức thay đổi.

    Ta cài lại cổ tay áo.

    “Biết rồi.”

    Người tới dự thi hội không ít.

    Một nửa số tài nữ nổi tiếng kinh thành đều có mặt.

    Phục Thanh Tụ ngồi bên mặt nước.

    Sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt.

    Vừa nhìn thấy ta, nàng ta lập tức đứng dậy.

    “Tẩu tẩu tới rồi.”

    Mọi người đều quay sang nhìn.

    Nàng ta mỉm cười bước tới bên cạnh ta.

    “Ta còn sợ tẩu tẩu không thích những thứ này.”

    Ta đáp:

    “Quả thật không thích.”

    Nàng ta cứng người.

    Có người khẽ bật cười.

    Phục Thanh Tụ nhanh chóng tiếp lời:

    “Tẩu tẩu thật thẳng thắn.”

    “Bảo sao Hoài Khiêm nói tẩu tẩu đáng yêu.”

    Ta nhìn nàng ta.

    “Nguyên văn không phải như vậy nhỉ?”

    Sắc mặt nàng ta khẽ thay đổi.

    Úc Hoài Khiêm từ bên cạnh bước tới.

    “A Đường.”

    Ta hỏi:

    “Chàng nói gì về ta?”

    Chàng khựng lại.

    Phục Thanh Tụ khẽ kéo tay áo.

    “Hoài Khiêm chỉ nói, tẩu tẩu không hiểu thơ văn, tới đây e là sẽ không được tự nhiên.”

    Ta bật cười.

    “Ra là câu đó.”

    Sắc mặt Úc Hoài Khiêm rất khó coi.

    “Ta không có ý đó.”

    Ta nhìn chàng.

    “Vậy là ý gì?”

    Chàng im lặng.

    Những người xung quanh đều đang nhìn.

    Phục Thanh Tụ dịu dàng nói:

    “Tẩu tẩu, đừng trách huynh ấy.”

    “Hôm nay mọi người đều bàn về thơ văn, quả thật sẽ khiến tẩu tẩu buồn chán.”

    Ta gật đầu.

    “Ta không thấy chán.”

    Dường như nàng ta không ngờ tới.

    Ta nói:

    “Các người cứ ngâm thơ của các người.”

    “Ta chỉ tới xem náo nhiệt thôi.”

    Lại có người bật cười.

    Trong mắt Phục Thanh Tụ thoáng hiện vẻ không vui.

    Nàng ta ngồi trở lại chỗ.

    Thi hội bắt đầu.

    Mọi người đề từ làm thơ.

    Ta không hiểu hay dở.

    Nhưng hiểu được tiếng cười của bọn họ.

    Một vị cô nương nhìn sang ta.

    “Úc phu nhân cũng làm một câu đi?”

    Ta lắc đầu.

    “Ta không biết.”

    Nàng ta cười hỏi:

    “Vậy phu nhân biết gì?”

    Phục Thanh Tụ lập tức lên tiếng:

    “Tẩu tẩu biết chọn gạo.”

    Cả bàn tiệc lập tức im bặt.

    Ngay sau đó có người đưa tay che miệng cười.

    Sắc mặt Úc Hoài Khiêm thay đổi.

    Ta nhìn Phục Thanh Tụ.

    Nàng ta như vừa lỡ lời, vội vàng giải thích.

    “Ta không hề xem thường tẩu tẩu.”

    “Là chính Hoài Khiêm từng nói như vậy.”

    Ta hỏi:

    “Chàng ấy nói gì?”

    Phục Thanh Tụ hạ thấp giọng.

    “Huynh ấy nói tẩu tẩu biết chọn gạo.”

    “Trong nhà dù sao cũng phải ăn cơm.”

    Vốn dĩ câu nói đó là lời Úc Hoài Khiêm dùng để giải vây cho ta.

    Nhưng từ miệng nàng ta nói ra.

    Lại giống như một lưỡi dao.

    Úc Hoài Khiêm nhíu mày.

    “Thanh Tụ.”

    Vành mắt Phục Thanh Tụ lập tức đỏ lên.

    “Có phải ta lại nói sai rồi không?”

    Ta không nhìn nàng ta.

    Ta nhìn Úc Hoài Khiêm.

    “Nàng ta biết câu đó bằng cách nào?”

    Sắc mặt Úc Hoài Khiêm trắng bệch.

    Ta lại hỏi:

    “Là chàng nói cho nàng ta nghe sao?”

    Chàng không trả lời được.

    Ta khẽ cười.

    “Rất tốt.”

    Ta đứng dậy.

    Đi tới bàn bày điểm tâm.

    Trên bàn có bánh gạo mới hấp.

    Ta cầm một miếng lên, bẻ đôi.

    Phần nhân dính chặt.

    Gạo ngâm chưa đủ.

    Lửa cũng quá gấp.

    Ta nhìn về phía quản sự.

    “Ai làm?”

    Quản sự hoảng hốt quỳ xuống.

    “Phục cô nương nói muốn dùng gạo mới từ cửa tiệm của phu nhân.”

    Sắc mặt Phục Thanh Tụ khẽ thay đổi.

    Ta nhìn nàng ta.

    “Nàng dùng gạo của ta.”

    “Tổ chức thi hội của nàng.”

    “Lại còn lấy chuyện ta biết chọn gạo ra làm trò cười.”

    Nàng ta lập tức đứng dậy.

    “Tẩu tẩu, ta chỉ muốn để mọi người nếm thử gạo từ cửa tiệm của tẩu tẩu.”

    Ta đặt miếng bánh dính trở lại đĩa.

    “Chỗ gạo này bị nàng làm hỏng rồi.”

    Cả buổi tiệc hoàn toàn yên lặng.

    Úc Hoài Khiêm hạ thấp giọng:

    “A Đường, đừng làm vậy trước mặt mọi người.”

    Ta nhìn chàng.

    “Nàng ta có thể công khai cười nhạo ta.”

    “Ta không thể công khai nói nàng ta làm hỏng đồ sao?”

    Nước mắt Phục Thanh Tụ rơi xuống.

    “Hoài Khiêm, ta thật sự chỉ muốn để tẩu tẩu cùng tham gia thôi.”

    Ta cười lạnh.

    “Muốn để ta tham gia?”

    “Vậy sao không để ta ngồi vào bàn tiệc?”

    Sắc mặt nàng ta cứng đờ.

    Ta đảo mắt nhìn một vòng.

    Bọn họ ngồi bên mặt nước ngâm thơ.

    Chỗ ngồi dành cho ta lại ở cạnh bàn điểm tâm.

    Giống như cố ý chờ ta tới nhận gạo vậy.

    Úc Hoài Khiêm cũng nhìn thấy.

    Sắc mặt chàng thoáng chốc trắng bệch.

    Ta bước tới trước mặt chàng.

    “Úc Hoài Khiêm, chàng từng nói biết chọn gạo rất tốt.”

    “Bây giờ nàng ta dùng chính câu đó để chế nhạo ta.”

    “Chàng định nói thế nào?”

    Phục Thanh Tụ vội vàng lên tiếng:

    “Ta không hề chế nhạo.”

    Ta quay đầu lại.

    “Im miệng.”

    Nàng ta giật mình sững sờ.

    Ta nhìn Úc Hoài Khiêm.

    Chàng hé môi.

    Rất lâu sau mới nói:

    “Nàng ấy chỉ lỡ lời thôi.”

    Ta gật đầu.

    “Được.”

    “Vậy ta cũng lỡ lời một câu.”

    Ta nhìn Phục Thanh Tụ.

    “Từ của nàng có hay đến đâu đi nữa, cũng đừng lấy phu quân của người khác làm tri kỷ.”

    Sắc mặt Phục Thanh Tụ trắng bệch như giấy.

    Có người hít vào một hơi lạnh.

    Úc Hoài Khiêm trầm giọng:

    “Khương Đường.”

    Ta đáp:

    “Sao?”

    “Ta nói trúng tim đen của chàng rồi à?”

    Chàng nhìn ta.

    Trong mắt lần đầu tiên xuất hiện sự tức giận.

    “Nàng quá đáng rồi.”

    Đột nhiên ta chẳng còn hứng thú nói tiếp nữa.

    Ta xoay người rời đi.

    Phía sau vang lên tiếng khóc của Phục Thanh Tụ.

    Úc Hoài Khiêm không đuổi theo ta.

    Chương 9

    Ta trở lại tiệm gạo.

    Chưởng quỹ nhìn thấy ta thì ngẩn người.

    “Đông gia, hôm nay không nên ở trong phủ sao?”

    Ta đáp:

    “Trong phủ quá ồn.”

    Ông ấy không dám hỏi thêm.

    Ta ở trong tiệm đến tận khuya.

    Xuân Vu khoác áo cho ta.

    “Phu nhân, về phủ chứ?”

    Ta nhìn những bao gạo trong kho.

    “Không về.”

    Ánh mắt nàng nôn nóng.

    “Vậy người ngủ ở đâu?”

    Ta chỉ về phía hậu đường.

    “Ở đó có giường.”

    Xuân Vu định nói gì đó.

    Nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

    Nửa đêm, Úc Hoài Khiêm tới.

    Chàng đứng ngoài tiệm gõ cửa rất lâu.

    Ta cho người mở cửa.

    Khi bước vào, trên người chàng còn mang theo hơi sương đêm.

    Sắc mặt cũng không tốt.

    “Vì sao nàng không về phủ?”

    Ta ngồi sau quầy hàng.

    “Trong phủ có thi hội.”

    “Tan từ lâu rồi.”

    “Ta không muốn về.”

    Úc Hoài Khiêm bước tới gần.

    “A Đường, hôm nay quả thật nàng đã khiến Thanh Tụ mất mặt.”

    Ta bật cười.

    “Vậy nàng ta đã khiến ta vẻ vang lắm sao?”

    Chàng nhíu mày.

    “Nàng ấy không có ác ý.”

    Ta nghe đến phát chán.

    “Đổi câu khác đi.”

    Chàng bị ta chặn họng.

    Ta nói:

    “Nàng ấy không có ác ý.”

    “Chỉ là lỡ lời.”

    “Nàng ấy vừa mới từ hôn, trong lòng đau khổ.”

    Mấy câu này ta nghe đủ rồi.

    Úc Hoài Khiêm im lặng.

    Ta đứng dậy.

    “Hôm nay chàng tới là để đón ta về sao?”

    Chàng gật đầu.

    Ta hỏi:

    “Rồi sao nữa?”

    “Nàng trở về, ta sẽ bảo Thanh Tụ xin lỗi nàng.”

    “Nàng ấy sẽ dọn khỏi Thính Tuyết Các chứ?”

    Chàng im lặng.

    Ta lại hỏi: “Sau này chàng còn sửa từ cho nàng ấy không?”

    Sắc mặt chàng trở nên khó coi.

    “Qua lại bằng thơ văn vốn không mang tư tình.”

    Ta nhìn chàng.

    “Vốn không mang tư tình.”

    “Vậy vì sao chàng không dám cho ta xem?”

    Chàng không trả lời được.

    Ta đi tới giá hàng, cầm một chiếc túi vải lên.

    Bên trong là số gạo hôm nay Phục Thanh Tụ lấy đi làm bánh.

    Ta đổ ra một nắm.

    Gạo rất tốt.

    Nàng ta hấp hỏng, không phải lỗi của gạo.

    Ta bỏ gạo trở lại túi.

    “Úc Hoài Khiêm.”

    “Chàng ăn thứ gạo do ta chọn.”

    “Sống những ngày tháng do ta vun vén.”

    “Quay đầu lại liền chê ta không hiểu câu từ của nàng ấy.”

    Sắc mặt chàng trắng bệch.

    Ta nói:

    “Chàng thật biết hưởng thụ cuộc sống.”

    Trong mắt chàng thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

    “Ta không chê nàng.”

    “Chàng đã nói rồi.”

    “Đó là lời nóng giận.”

    “Lời nóng giận cũng là lời thật lòng.”

    Chàng đứng nguyên tại chỗ.

    Rất lâu không nhúc nhích.

    Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng xe ngựa.

    Một tiểu tư chạy vào.

    “Công tử, Phục cô nương lại phát bệnh rồi!”

    Ta nhìn sang Úc Hoài Khiêm.

    Sắc mặt chàng thay đổi.

    Ngay sau đó, chàng nhìn ta.

    Giống như đang chờ ta mở miệng.

    Ta cười.

    “Đi đi.”

    Chàng không động đậy.

    Ta nói:

    “Chàng không đi, chẳng phải nàng ta bệnh vô ích rồi sao?”

    Sắc mặt Úc Hoài Khiêm vô cùng khó coi.

    “Nàng nhất định phải nói như vậy sao?”

    Ta gật đầu.

    “Đúng.”

    Tiểu tư sốt ruột đến mức mồ hôi đầy đầu.

    Cuối cùng Úc Hoài Khiêm vẫn rời đi.

    BÀI VIẾT LIÊN QUAN

    ĐỪNG BẮT TA KHOAN DUNG (P2)

    ĐỪNG BẮT TA KHOAN DUNG (P4)

    Mavis NGUYEN
    Tác Giả
    Mavis NGUYEN

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.