MỤC LỤC

    Chương 30

    Trong bí cảnh tràn ngập sương đen, Tống Tiểu Đào không nhìn rõ gì cả. Bà lấy từ trong ngực ra một viên dạ minh châu, niệm đoạn chú quyết mà Thôi Quan đã dạy bà.

    Hôm say rượu chơi bài lá, Thôi Quan đưa cho bà viên châu này, nói rằng minh châu có thể dẫn bà tìm được Lý Yếm Lai. Bà sợ mình quên, cho nên đã lặp đi lặp lại câu chú ấy rất nhiều lần. Niệm xong không sai một chữ, dạ minh châu hóa thành một ngọn đèn, vững vàng rơi vào tay bà. Ánh đèn trắng mềm bao trùm toàn thân bà, chiếu sáng phía trước một con đường nhỏ hẹp kéo dài.

    Tống Tiểu Đào tay trái xách đèn, tay phải cầm dao chẻ củi, bước vào màn sương đen mênh mông như biển.

    Chương 31

    Đài gương Thủy Nguyệt phản chiếu thân ảnh Tống Tiểu Đào. Bà đang đi trên một vách núi vô cùng hẹp, bên trái là biển lửa, bên phải là sông băng. Chúc Linh nhìn mà tim đập thình thịch, không biết lão thái thái lấy đâu ra dũng khí để đi trên con đường như vậy. “Ầm” một tiếng. Vô Vọng bị Tang Ngọc hung hăng quật xuống đất. Hắn nhìn sắc đỏ nóng rực kia, ôm ngực trào ra một ngụm máu.

    “Sư tôn…”

    Phong Diệp Sinh cười nói:

    “Thật là cảm động quá mà, không uổng công ta hao tâm tổn trí giữ lại cho nàng một sợi tàn hồn.”

    Vô Vọng đưa tay, khó khăn lắm mới chạm được vào vạt áo Tang Ngọc. Tang Ngọc giẫm một chân lên tay hắn, nghiến mạnh. Mắt nàng đỏ hồng, nước mắt trượt xuống gương mặt, bàn tay Vô Vọng tổn thương đến độ có thể thấy cả xương bên trong. Một hòn đá vụn rơi vào biển lửa, trong nháy mắt hóa thành tro đen.

    Tống Tiểu Đào giữ vững thân thể đang lảo đảo, tiếp tục đi về phía trước. Những ma tức như rắn trườn bò rồi lao về phía bà, đều bị ánh sáng trắng mềm trên người bà đánh tan. Vô Vọng giãy giụa ôm lấy Tang Ngọc, máu trên người hắn thấm vào y phục đỏ của nàng khiến sắc đỏ càng thêm sẫm màu. Tang Ngọc bất động.

    Phong Diệp Sinh quát lớn:

    “Tang Ngọc! Giết hắn đi! Giết hết những kẻ trước mặt ngươi!”

    Tang Ngọc giơ tay lên, bị Vô Vọng nắm chặt. Thân thể chỉ còn tàn hồn Tang Ngọc không thể đánh lại Vô Vọng, nhưng hắn cũng không có cách nào ra tay với nàng.

    “Tang Ngọc…”

    Không biết đã bao lâu rồi, hắn mới lại gọi tên nàng.

    “Những năm nàng rời đi, ngần ấy năm… ta rất đau khổ. Lần này, ta không cần chờ đợi nàng nữa.”

    Vô Vọng ôm chặt Tang Ngọc, hai người bùng nổ ánh sáng đỏ rực. Phong Diệp Sinh không kịp rút lui, bị vụ tự bạo của Vô Vọng lan tới khiến cho bị thương nặng. Tống Tiểu Đào bước ra khỏi Nhất Niệm Địa Ngục. Màn sương đen đã nhạt đi đôi chút. Một thiếu nữ mười mấy tuổi nở nụ cười rạng rỡ, dắt theo một cậu bé đang mút ngón tay, đứng trước sân viện quen thuộc.

    “Mẹ, người không về nhà sao?”

    Bước chân Tống Tiểu Đào khựng lại.

    Chương 32

    Ly Đường giải quyết xong ma tu xâm nhập Vọng Nguyệt Đài, nghe tin Vô Vọng ngã xuống thì vội vã chạy đến bí cảnh Thủy Nguyệt. Vừa xuất hiện, hắn đã bóp chặt cổ Phong Diệp Sinh.

    “Ngươi muốn chết!”

    Phong Diệp Sinh thoi thóp, cười đến điên cuồng:

    “Ta chết cũng không lỗ, có các ngươi chôn cùng rồi.”

    “Chỉ dựa vào ngươi?”

    “Chỉ riêng ta thì dĩ nhiên không đủ, nhưng nếu ta có ma chủng thì sao?”

    Ly Đường lạnh lùng nói:

    “Ngươi lừa ta. Hạng người như ngươi, sao có thể gieo ma chủng lên chính mình?”

    “Không hổ là tông chủ một tông, thật sự hiểu lòng người.”

    Phong Diệp Sinh cười nói, “Cho nên ta đã gieo ma chủng lên người tên phế vật kia.”

    Hắn chỉ về phía đài gương Thủy Nguyệt. Ly Đường nhìn thấy ma tức đang xuyên qua thân thể Lý Yếm Lai bị trói buộc.

    “Đợi đến khi hắn mất đi thần trí, ma chủng sẽ đoạt xá. Đến lúc đó, cả bí cảnh Thủy Nguyệt sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho ma chủng…”

    Ly Đường vội bấm quyết muốn vào bí cảnh, nhưng lần nào cũng bị một lực lượng không tên chặn lại.

    “Vô ích thôi, chủ quân vừa phong tỏa bí cảnh Thủy Nguyệt. Không ai vào được cả. Pháp bảo phong ấn là của Chân Tiên Giới, chủ quân nể mặt tông chủ lắm rồi.”

    Phong Diệp Sinh cười, động đến vết thương, máu tràn ra bên khóe miệng. Hắn đưa tay lau đi.

    “Ngươi biết vì sao ta chọn Lý Yếm Lai không? Vì hắn là kẻ phế vật có cũng được không có cũng chẳng sao, ngoài Thôi Quan ra, không ai sẽ bỏ hết mọi thứ để cứu hắn trong lúc nguy cấp.”

    “Đáng tiếc thay, Thôi Quan đã chết rồi.”

    “Ly Đường, ta đã cho các ngươi cơ hội, là các ngươi không biết trân trọng. Các ngươi tự xưng là chính đạo, nhưng chưa bao giờ đặt kẻ yếu vào trong mắt.”

    “Các ngươi cũng nên tự gánh lấy hậu quả.”

    Phong Diệp Sinh nói xong, cười đến rơi nước mắt. Cha mẹ hắn cũng giống như Lý Yếm Lai, là những quân cờ nhỏ bé, không đáng kể, tùy tay đã bị những nhân vật lớn của Bích Tiêu Tông dùng làm vật hy sinh. Trong đài gương Thủy Nguyệt, đôi mắt Lý Yếm Lai càng lúc càng đỏ.

    “Tiểu Đào.”

    Người chồng trẻ tuổi gánh đòn gánh trở về, tự nhiên nắm lấy bàn tay khô gầy nhăn nheo của Tống Tiểu Đào.

    “Sao lại không về nhà?”

    Tống Tiểu Đào mím môi, nâng bước, tiếp tục đi theo con đường được ánh đèn soi sáng. Lý Yếm Lai quỳ trong màn sương đen. Hắn nghĩ, sẽ không có ai đến đâu.

    Chương 33

    Trước đài gương Thủy Nguyệt chật kín người. Ánh mắt mọi người dõi theo từng bước chân của Tống Tiểu Đào, ai nấy đều hãi hùng khiếp vía Nhưng dù bà có đi tới bên cạnh Lý Yếm Lai thì đã sao chứ? Bà cũng chỉ là một người phàm mà thôi. Tống Tiểu Đào không biết những biến cố bên ngoài, trong lòng không vướng bận điều gì, chỉ lặng lẽ nương theo ánh đèn mà bước tiếp từng bước.

    Hai mắt Lý Yếm Lai càng lúc càng đỏ, ma tức đen kịt quấn chặt khiến hắn không thở nổi. Hắn giãy giụa ngẩng đầu lên, cố gắng tìm một đường sống trong màn sương dày đặc. Vậy mà thật sự nhìn thấy một quầng sáng mơ hồ. Ánh sáng ngày một đến gần. Thân ảnh lưng còng được bao bọc trong hào quang từ xa tiến lại, từ một khối mờ nhạt dần dần trở nên rõ ràng. Lý Yếm Lai lập tức trào nước mắt.

    “Sao lại là bà, sao có thể là bà? Ta chết là đủ rồi, ta không cần bà chết.”

    Cuối cùng, Tống Tiểu Đào đứng trước mặt Lý Yếm Lai. Ánh sáng bà mang theo dễ dàng xua tan ma tức quấn quanh người hắn.

    Cuối cùng Thôi Quan vẫn đi cầu xin Thôi Trường Đình nhưng không phải vì bản thân mình. Hắn cầu xin được viên minh châu, cầu xin được sự che chở của phụ thân, rồi mượn dũng khí của Tống Tiểu Đào rồi trao cho Lý Yếm Lai phần che chở ấy mà không giữ lại một chút gì.

    Gông xiềng trên người Lý Yếm Lai tan biến. Không còn điểm tựa, hắn suýt chút nữa ngã sấp xuống đất. Tống Tiểu Đào dở khóc dở cười đỡ lấy hắn. Lý Yếm Lai ôm chặt bờ vai Tống Tiểu Đào, khóc đến nước mũi nước mắt tèm lem.

    “Ta chẳng còn gì nữa rồi…”

    Tống Tiểu Đào vỗ vỗ vai hắn, an ủi:

    “Ngươi còn có chính mình. Ngươi sẽ luôn có chính mình.”

    Trạch Thủy khốn là kiếp sinh tử, cũng là kiếp quân tử. Cách độ kiếp không phải là tàn sát mà là cứu giúp. Ngọn đèn kia lại hóa thành minh châu, chui vào trong lồng ngực Lý Yếm Lai. Một luồng ánh sáng trắng chói mắt lóe lên, màn sương đen bao trùm bí cảnh Thủy Nguyệt hoàn toàn tan biến.

    Chương 34 - HẾT

    Sau khi phong ba lắng xuống, Phong Diệp Sinh tự bạo mà chết. Ly Đường lên đường tới Tiên Minh, bàn bạc kế sách tiêu diệt Ma Quân. Lý Yếm Lai và Tống Tiểu Đào cùng nhau lập mộ chôn di vật cho Vô Vọng và Tang Ngọc. Mọi việc xong xuôi, Chúc Linh tới nói lời từ biệt. Nàng phải xuống núi rèn luyện, đi độ kiếp của riêng mình. Lý Yếm Lai nhìn theo bóng lưng Chúc Linh, hỏi:

    “Lão thái thái, khi đó vì sao người lại chịu theo ta trở về.”

    Tống Tiểu Đào chậm rãi nói:

    “Ta muốn biết, nuôi một đứa trẻ thành một ‘đứa trẻ đã già’ là cảm giác thế nào.”

    “Vậy… đừng quay về nữa. Ta nuôi người dưỡng lão, để ta hầu hạ người.”

    Tống Tiểu Đào cười híp mắt:

    “Lời này nghe… cũng có chút ấm bụng đấy.”

    Lý Yếm Lai cười cười, tiếp tục tạc tượng nhỏ của Thôi Quan.

    Mùa đông qua đi, vạn vật hồi sinh. Đào trên khắp đang nứt nụ, chẳng bao lâu nữa thôi, sẽ là một biển hoa đào rực rỡ khắp núi đồi.

    HẾT.

    Phần trước: Chương 25 - 29

    https://www.laulaureview.com/hoang-hon-cua-nguoi-binh-minh-cua-ke-khac-p6

    Mavis Nguyen
    Tác Giả
    Mavis Nguyen

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.