Biết được mình không phải thiên kim của Ôn phủ là vào ngày ta còn đang vì chọn quà mừng sinh thần cho mẫu thân mà phiền lòng.
Tứ muội và Ngũ muội — trước nay vốn tránh ta như rắn rết — hôm ấy lại phá lệ cùng nhau bước vào viện của ta.
Ngũ muội tính tình nhu thuận, vẫn như thường lệ, chỉ cúi đầu gọi một tiếng:
“Đích tỷ.”
Tứ muội thì lấy khăn lụa che miệng cười khẽ:
“Ngũ muội à, muội hồ đồ rồi. Nàng ta bây giờ còn là đích tỷ gì nữa?”
Ta tuy không hiểu ý nàng, cũng chỉ khẽ nhíu mày, chậm rãi nói:
“Phải hay không phải, tự mẫu thân định đoạt. Hà tất người ngoài phải xen vào.”
“Có vẻ ngày lành của ai kia sắp đến hồi kết rồi.”
Tứ muội vuốt bộ móng tay mới nhuộm đỏ thắm, cố ý kéo dài giọng.
“Chiếm tổ chim khách bao năm, cũng đến lúc trả lại cho chính chủ rồi.”
“Tứ tỷ…”
“Mẫu thân ghét nhất là lời qua tiếng lại, đặt điều thị phi.”
“Muội ngày nào cũng nhát gan như thế. Nàng ta đã không còn là đích nữ nữa, muội còn sợ cái gì?”
Lời còn chưa dứt, Triệu ma ma trong viện mẫu thân đã vén rèm bước vào, giọng trầm xuống:
“Tứ tiểu thư, cẩn trọng lời nói.”
Sắc mặt Tứ muội tức thì trắng bệch, kéo Ngũ muội vội vã rời đi.
Triệu ma ma quay sang ta, trong đáy mắt là thứ cảm xúc thâm trầm ta không hiểu nổi.
“Tiểu thư, phu nhân và lão gia đang chờ người ở tiền sảnh.”
“Ma ma…”
Ta khẽ hỏi.
“Những lời Tứ muội nói… có phải là thật không?”
“Tiểu thư đến rồi, ắt sẽ hiểu.”
Thần sắc bà đã thay cho đáp án.
Ta chỉnh lại ống tay áo, theo bà bước qua hành lang quen thuộc.
Trong chính sảnh, mẫu thân đang nắm tay một cô nương, giữa mày và ánh mắt là vẻ dịu dàng mà ta chưa từng thấy.
Bên dưới có một phụ nhân đang đứng. Khi ta đi ngang qua, chỉ thấy trong ánh mắt bà nhìn ta, lệ quang đã đầy.
“Mẫu thân.”
Ta khẽ cúi người hành lễ.
Mẫu thân buông tay cô nương kia ra, cầm khăn tay lau nước mắt, rồi mới đứng dậy bước về phía ta.
Bà nắm lấy tay ta, môi khẽ động, muốn nói điều gì đó, cuối cùng chỉ thở dài.
Phụ thân ngồi bên cạnh đã lên tiếng trước:
“Gia Nguyệt, con không phải đích nữ của Ôn gia. Vị kia… mới là mẫu thân ruột của con.”
Lúc ấy ta mới nhìn kỹ người phụ nhân kia.
Y phục trên người bà tuy không phải lụa là gấm vóc, nhưng sạch sẽ chỉnh tề. Hoa văn nơi vạt áo có thể thấy là tự tay thêu, chỉ là mũi kim còn hơi thô.
Lại nhìn cô nương đứng bên cạnh bà — ánh mắt trong trẻo nhìn về phía ta.
Y phục giản dị, nhưng cũng may đo tinh tế.
“Con của ta…”
Người phụ nhân bỗng nghẹn ngào, khăn tay áp nơi khóe mắt.
“Ta mới là mẫu thân ruột của con.”
Mẫu thân khẽ nghiêng người che chắn phía trước, giọng ôn hòa giải thích mọi việc.
Hóa ra năm ấy khi bà sinh nở gặp trận lũ lớn, hai nhà cùng tránh nạn trong ngôi miếu đổ nát, giữa cảnh hoảng loạn đã ôm nhầm hài tử.
Hôm nay lão ma ma say rượu lỡ lời, chuyện cũ mới như cặn bã chìm đáy nước bỗng nổi lên.
“Phụ thân con đã tra hỏi kỹ càng.”
Trong mắt mẫu thân ánh lên lệ quang.
“Gia Nguyệt, trong lòng ta, con vĩnh viễn là nữ nhi của ta.”
“Mẫu thân, con…”
Ta cúi đầu, cổ họng nghẹn lại.
Dù đã chuẩn bị tâm thế, vẫn khó mà lập tức tiếp nhận.
“Ôn gia nhiều đời trâm anh thế phiệt, nuôi thêm một nữ nhi cũng chẳng phải chuyện lớn, ta nuôi nổi.”
“Nếu con nguyện ý, con vẫn là đại tiểu thư của Ôn phủ.”
Ta ngẩng mắt, nhìn về phía sinh mẫu.
Bà đứng đó, hai tay siết chặt vạt áo, trong mắt là niềm chờ mong gần như tràn khỏi bờ mi.
Rồi ta lại nhìn mẫu thân — dưới dung nhan đoan trang kia là sự bình
thản của người đã sớm an bài mọi thứ.
Ta lùi lại nửa bước, trịnh trọng hành đại lễ.
“Mẫu thân, nữ nhi của người, bà ấy đã trả lại.”
“Còn nữ nhi của bà ấy… cũng nên trở về nhà rồi.”
Nghe xong lời ta, phụ thân và mẫu thân đều khẽ nhíu mày.
“Hồ đồ!” Phụ thân trầm giọng quát.
Ta hiểu, trong hai chữ “hồ đồ” ấy chất chứa điều gì.
Mười lăm năm tâm huyết, hôn sự với Hầu phủ dự định sẽ định đoạt sau lễ cập kê tháng sau - mọi an bày đều vì biến cố này mà sinh ra rẽ nhánh. Trong mắt phụ thân, ta rốt cuộc chỉ là một món đồ được dốc lòng chạm khắc, sắp đến lúc đem ra dùng.
Giữa bầu không khí lặng im của họ, ta chậm rãi quỳ xuống, trịnh trọng dập đầu.
“Nữ nhi tạ ơn dưỡng dục, bồi dưỡng suốt mười lăm năm của phụ thân mẫu thân.”
Khi trở về tiểu viện, nhũ mẫu đã đứng chờ ở cửa.
Ta thu xếp đồ đạc thường dùng, chuẩn bị rời đi.
Nhũ mẫu nắm chặt cổ tay ta, lệ rơi thành chuỗi:
“Tiểu thư, những trang sức xiêm y này đều mang theo đi. Không có những thứ ấy, sau này người sống sao đây?”
“Nhũ mẫu.”
Ta nhẹ nhàng đặt tay bà lên má mình.
“Những thứ ấy là dành cho tiểu thư Ôn phủ, không phải dành cho ta.”
Nhìn đôi mắt bà khóc đến đỏ hoe, ta dịu giọng dặn dò:
“Vị cô nương mới đến tính tình đơn thuần. Sau này xin nhũ mẫu trông nom nhiều hơn, đừng để nàng chịu ủy khuất.”
Nhũ mẫu nghẹn ngào.
“Nếu đại công tử còn ở trong phủ, ắt sẽ không để người rời đi như vậy.”
“Đại ca ca…”
Ta siết chặt khối ngọc bội ấm nhuận trong tay, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm khi đại ca ca đặt vào tay ta năm ấy.
“Huynh ấy hiểu ta nhất, nhất định sẽ minh bạch.”
“Nhũ mẫu, ta đi đây.”
Có lẽ vì năm ấy ta được sinh ra trong miếu, mẫu thân vẫn không quá thân cận với ta. Từ nhỏ đã là nhũ mẫu nuôi ta lớn, tình cảm của ta với bà tự nhiên sâu đậm hơn.
Hành trang rất nhẹ, chỉ có vài bộ y phục giản dị.
Nhũ mẫu cố nhét vào hai thỏi bạc vụn, lần này ta không từ chối nữa.
Bước ra khỏi cửa viện, quả nhiên Tứ muội và Ngũ muội đang đứng bên bình phong.
“Ôi chao, đây chẳng phải đích tỷ của chúng ta sao?”
Tứ muội che miệng cười khẽ.
“Xem trí nhớ ta kìa, giờ nên gọi là gì mới phải đây?”
Ta chỉ lặng lẽ nhìn nàng, không đáp.
Niềm khoái trá trong mắt nàng gần như tràn ra.
“Đích tỷ” nhiều năm đè đầu nàng, rốt cuộc đã rơi khỏi mây cao.
Ngũ muội bỗng bước lên nửa bước, giọng rất khẽ:
“Đích tỷ, dọc đường cẩn trọng.”
Tứ muội và Ngũ muội cùng một mẹ sinh ra, tính tình lại chẳng giống nhau.
Ta khẽ gật đầu với nàng.
Trong phủ này, có lẽ chỉ còn phần thiện ý ấy là thuần túy.
Cánh cửa son đỏ sau lưng chậm rãi khép lại.
Dưới bậc đá, sinh mẫu của ta đứng lúng túng, hai tay liên tục vò vạt áo.
Thấy ta bước ra, bà vội vàng tiến lên:
“Đưa hành lý cho mẫu thân, để ta cầm giúp con.”
“Không cần đâu, rất nhẹ.”
Ta khẽ đáp.
Bà có chút hụt hẫng, tay dừng giữa không trung rồi chậm rãi rút về, khi xoay người vai hơi sụp xuống.
“Lúc đến là xe ngựa của phủ đưa đi, giờ phải ra đầu phố thuê một chiếc khác.”
Đi được vài bước, bà nghiêng mặt nói:
“Nhà ta không bì được với cao môn đại hộ. Phụ thân con và ta ở trong thành trông coi một cửa hàng tổ truyền, bán các loại mì.”
Bà dò xét nhìn ta:
“Con có chê nhà ta nghèo không?”
“Có mái nhà che đầu, có cơm ấm bụng, vậy là đủ rồi.”
Ta mỉm cười.
Bà sững lại, rồi bỗng cười rạng rỡ.
“Vậy thì không đến nỗi. Nhà ta tuy không dư dả, nhưng cơm nóng canh ấm, nhất định không thiếu phần con.”
Trên đường đến nơi thuê xe, lời bà dần nhiều hơn.
“Phụ thân con họ Tôn, con còn có một huynh trưởng, giờ theo tiêu cục đi khắp nam bắc… ta đã báo tin cho nó rồi.”
"Cửa hàng ở góc chợ Tây, tiệm ở phía trước, nhà phía sau, trong sân còn có một cây mai. Đến mùa nở hoa, hương thơm ngào ngạt..."
..............
Đến nơi là một tiểu viện nhỏ.
Vừa bước vào là chính sảnh, phía tây là nhà bếp, phía đông có ba gian phòng ngủ xếp liền nhau.
Bà đứng sau lưng ta, có chút lúng túng vò tay. Đợi ta nhìn ngắm xong, mới nhẹ kéo ống tay áo ta.
“Nguyệt Nguyệt.”
Bà thử gọi một tiếng, rồi chỉ vào gian phòng giữa.
“Đây là phòng trước kia Mộng Hạ ở. Còn chưa kịp dọn dẹp. Con tạm nghỉ trước, mai mẫu thân sẽ thu xếp lại cho gọn gàng.”
Phòng không lớn.
Trên giường trải chăn màu thiên thanh, thêu vài cụm hoa cỏ giản đơn.
Màn trắng buộc gọn hai bên bằng dây vải. Bên cửa sổ là chiếc bàn gỗ cũ, trên đặt gương đồng, một hộp trang sức bằng gỗ và một lọ hoa dại vừa hái.
Mọi thứ được sắp xếp ngay ngắn, tỉ mỉ.
Ta biết, cô nương kia hẳn là được người nhà nâng niu che chở.
“Cảm tạ mẫu thân. Như vậy đã rất tốt rồi.”
Tiếng “mẫu thân” vừa thốt ra, lệ bà bất ngờ rơi xuống.
Ta khẽ sững lại, lặng lẽ đưa khăn tay của mình cho bà.
“Nguyệt Nguyệt.”
Bà vừa lau nước mắt vừa vội giải thích.
“Phụ thân con thường ngày bận ở cửa hàng, hôm nay chưa kịp về. Con đừng suy nghĩ nhiều.”
Lời ấy khiến ta có phần bất ngờ, nhất thời không biết đáp sao, chỉ khẽ gật đầu.
Thấy ta im lặng, bà cũng không nói thêm, chỉ dịu giọng:
“Con nghỉ một lát đi, ta đi làm cơm tối. Xong sẽ gọi con.”
Nói rồi bà khẽ khép cửa lại.
Trong phòng yên tĩnh.
Ta ngồi bên giường, khẽ vuốt những đường kim mũi chỉ dày đặc trên chăn.
Chợt quay đầu, thấy bên gối có một con hổ vải nằm úp, bốn chân đã sờn chỉ đôi chút.
Ta cũng từng có một con hổ vải như vậy.
Năm năm tuổi, sinh thần ấy mẫu thân tặng ta. Ta mừng rỡ đến mức ngày đêm ôm không rời.
Cho đến một ngày, bà nhẹ nhàng rút nó khỏi tay ta, trao cho nha hoàn phía sau:
“Vứt đi.”
Bà cúi xuống nhìn ta.
“Nữ nhi Ôn gia không nên đắm mình trong đồ chơi. Con phải đọc sách, luyện đàn, luyện chữ.”
Nữ nhi Ôn gia — ba tuổi khai trí, bốn tuổi học cầm, năm tuổi làm thơ,
sáu tuổi đã có thể đàn trọn khúc “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ”.
Ta không khỏi tự hỏi, mẫu thân từng có một chút thương tiếc nào dành cho ta hay không?
Nếu không, vì sao lúc ta quay lưng, trong đáy mắt bà lại có vẻ thất vọng như thế?
Ta nằm xuống, khẽ ôm con hổ vải vào lòng.
Ngủ một giấc là ổn thôi.
Từ nay về sau, ta là Tôn Gia Nguyệt.
Ta bị đánh thức bởi tiếng động lạ trong sân.
Mở mắt ra, trời đã tối hẳn.
Ta vén chăn đứng dậy. Hai người đang bận rộn vì tiếng mở cửa của ta mà dừng tay.
Mẫu thân lau tay bước lại gần.
“Nguyệt Nguyệt, con dậy rồi à? Lúc ăn cơm mẫu thân có gọi mấy tiếng, thấy con ngủ say quá nên không nỡ gọi nữa. Cơm canh vẫn còn hâm ở bếp, hay con ăn một chút đi.”
“Cảm tạ mẫu thân. Hai người đang làm gì vậy?”
Ta nhìn người đàn ông đứng sau lưng bà. Hẳn đó là phụ thân ruột của ta.
“Phụ thân.”
Động tác của ông khựng lại, khẽ đáp một tiếng “Ừ”, rồi tiếp tục đẩy cối xay.
Mẫu thân nói, tính tình phụ thân vốn là vậy.
Bà kéo ta vào bếp.
Ba món mặn một món canh, cơm trắng óng ánh.
Ta lặng lẽ ăn xong, vừa định thu dọn bát đũa thì chiếc bát đã được nhẹ nhàng nhận lấy.
“Con đi nghỉ đi, ta với phụ thân con còn phải bận thêm một lát.”
“Con không ngủ được, muốn giúp một tay.”
Mẫu thân nhìn ống tay áo ta đã xắn lên, không từ chối nữa, bà dạy ta cách đổ lúa mì vào lỗ cối xay.
Phụ thân đứng phía trước đẩy cối, tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt” vang đều.
Hương lúa hòa lẫn hơi mát của buổi đêm, chậm rãi lan ra.
Cho đến khi mẫu thân nói:
“Đã sang giờ Tuất rồi, con mau đi ngủ đi.”
Đêm ấy, ta ngủ sâu đến lạ.
Tiếng gà gáy vừa dứt, ta đã tỉnh, nằm nghe động tĩnh trong sân.
Ta đợi phụ mẫu dậy để dậy cùng lúc với họ.
Ta học theo mẫu thân, thêm củi vào bếp.
Bà thỉnh thoảng nhìn ta, trong ánh mắt là nỗi xót xa:
“Những việc này không cần con làm. Trước kia Mộng Hạ ở nhà, chúng ta cũng chẳng để nó động tay.”
“Mẫu thân.”
Phần tiếp theo: Chương 1 - 2
https://www.laulaureview.com/khoi-bep-vuong-gia-nguyet-p2
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.