Ta chỉnh lại khúc củi cho ngay ngắn.
“Con chỉ muốn mau chóng trở thành một phần của gia đình này.”
Sau bữa sáng, theo bà ra bờ sông giặt áo.
Từ xa đã có mấy đại thẩm lên tiếng gọi.
Họ nhìn ta từ trên xuống dưới.
“Tôn gia nương tử, đây là đứa con gái bị bế nhầm đó sao?”
Mẫu thân thoải mái đáp:
“Phải, vừa mới đón con bé về.”
Nghe vậy, họ càng không kiêng dè.
“Quả nhiên là được nuôi ở cao môn đại hộ, nhìn khí độ kia xem. Mặc vải thô trên người cũng toát lên vẻ quý giá!”
“Da tay trắng mịn như khúc hành non…”
Ta khẽ rụt tay vào trong tay áo.
“Tôn gia nương tử, không phải ta nhiều chuyện,” một vị đại thẩm hạ giọng, “để con bé ở lại hưởng phúc nơi hào môn thì có phải tốt hơn không? Còn có thể đỡ đần cho gia đình. Con trai tỷ chưa định thân phải không? Nếu có một muội muội xuất thân cao môn, mai mối chẳng phải sẽ nườm nượp đến sao?”
Ta đang định mở lời thì một giọng nói trong trẻo chen vào.
“Đa tạ các đại thẩm đã quan tâm.”
Ta ngẩng đầu, thấy một thanh niên đứng bên bờ sông.
Y phục vải thô giản dị, tay áo buộc gọn, thân hình thẳng tắp, ánh mắt sáng rõ.
Hắn bước nhanh đến bên mẫu thân , mỉm cười với các vị đại thẩm:
“Ta, Tôn Tư Duệ, cưới vợ dựa vào đôi tay mình, không phiền muội muội ta phải bận lòng.”
Mấy vị đại thẩm ngượng ngùng im lặng, cúi đầu giặt áo.
Thanh niên ấy quay sang ta, nụ cười càng sâu, để lộ hàm răng trắng đều.
“Ta là huynh trưởng của muội, tên Tư Duệ. Nhận được thư của mẫu thân, liền trở về ngay trong đêm.”
Hắn nhận lấy chậu gỗ trong tay mẫu thân.
“Phụ thân nói hai người ở đây, nên ta tới đón.”
“Vừa hay.”
Mẫu thân lau tay.
“Con dẫn muội muội đi một vòng cho quen đường quen lối.”
“Vâng.”
Hắn xách chậu đi trước, ta theo sau.
Ánh nắng sớm xuyên qua tán hòe, rọi xuống vai những vệt sáng lay động.
“Muội muội.”
Hắn bỗng quay đầu, mắt cong cong.
“Nhà ta tuy không bằng cao môn đại hộ, nhưng cháo cơm đủ no, lòng người cũng ấm. Muội cứ yên tâm.”
Ở Ôn phủ, ta cũng từng có một vị trưởng.
Từ nhỏ hắn đã được phụ thân đích thân dạy dỗ, sau khi khai trí liền được đưa vào cung làm bạn học của Thái tử.
Một tháng nhiều lắm chỉ gặp lại huynh trưởng một hai lần.
Mỗi lần trở về, trong tay áo hắn luôn giấu vài món đồ nhỏ mới lạ, lén lút nhét vào tay ta.
Tính ngày, thêm vài hôm nữa, hắn cũng nên hồi phủ rồi.
Không biết khi hay tin người muội muội này vốn chỉ là thiên kim giả, hắn có chút nào buồn lòng hay không.
Còn huynh trưởng ruột của ta, Tôn Tư Duệ, dường như không hề có khúc mắc gì với mười lăm năm ta vắng mặt.
Hắn dẫn ta leo lên ngọn núi phía sau làng, chỉ vào một cây cổ thụ treo đầy dây cầu phúc, trong mắt ánh lên ý cười.
“Hồi nhỏ, mỗi lần ta trêu chọc Mộng Hạ, muội ấy lại chạy đến đây.”
Giọng hắn ôn hòa.
Muội ấy ôm lấy thân cây, lẩm bẩm mách tội, nói ta giành kẹo của muội ấy, làm bẩn dây buộc tóc mới của muội ấy"
Gió núi thổi qua cành lá, những sợi dây cầu phúc khẽ lay động.
Ta nghe những chuyện cũ vụn vặt mà sinh động ấy, nghe đến chỗ thú vị, không khỏi bật cười theo.
Nếu năm ấy không bị bế nhầm, tuổi thơ náo nhiệt và ấm áp ấy… vốn dĩ cũng nên thuộc về ta.
Những năm tháng ở Ôn phủ, từng khoảnh khắc đều phải cẩn trọng giữ lễ.
Một tia hâm mộ khẽ dâng lên trong lòng.
“Gia Nguyệt.”
Huynh trưởng bỗng quay đầu, thần sắc nghiêm túc.
“Mộng Hạ tuy không cùng huyết mạch với ta, nhưng tình nghĩa lớn lên bên nhau là thật. Ta sẽ luôn coi muội ấy là muội muội.”
Trong lòng ta khẽ thắt lại, ngẩng mắt nhìn hắn.
Hắn lập tức có chút luống cuống, gãi đầu: “Ca ca ăn nói vụng về… không phải ý ấy. Ta muốn nói, cho dù bỏ lỡ mất mười lăm năm, nhưng trong lòng chúng ta, muội vẫn quan trọng giống như vậy.”
Hắn dừng một lát, ánh mắt sáng như sao sớm.
“Những năm tháng thiếu hụt ấy, về sau ca ca sẽ bù lại cho muội.”
Nói rồi, hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc lược gỗ, đặt nhẹ vào tay ta.
“Trên đường thấy được… muội hẳn đã từng thấy thứ tốt hơn.”
Vành tai hắn hơi ửng đỏ.
“Chỉ là chút tâm ý của ca ca.”
Chiếc lược bằng gỗ lê bình thường, nhưng trên cán khắc tỉ mỉ mấy đóa mai, cánh hoa tầng tầng nở ra, lại có vài phần linh động.
Ta siết chặt chiếc lược, vuốt những đường vân ấm áp.
“Cảm tạ huynh trưởng.”
Ta khẽ nói.
“Rất đẹp.”
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi đi.
Không còn lễ nghi thỉnh an sớm tối cùng đủ điều quy củ, ta thường ngủ đến khi ánh sáng ngập đầy cửa sổ.
Phụ mẫu cách hai ba ngày lại ra cửa hàng sớm, trong nhà yên tĩnh, nhưng chưa từng khiến người ta cảm thấy trống trải.
Hôm ấy ta cố ý dậy sớm, đứng chờ nơi cửa viện.
“Mẫu thân, hôm nay con theo hai người ra cửa hàng.”
Mẫu thân chỉ khẽ sững lại rồi mỉm cười vẫy tay:
“Mau lại đây.”
Cửa hàng ở gần cửa Bắc thành, cách trung tâm khá xa.
Ta nhìn về phía đông — Ôn phủ nằm sâu trong những mái ngói cong chồng chồng lớp lớp kia.
Chỉ nhìn một thoáng, ta đã theo mẫu thân vén rèm bước vào tiệm.
Cửa hàng rộng hơn ta tưởng.
Phía trước là tiệm, phía sau có sân, còn nối liền hai gian sương phòng.
Việc làm ăn của phụ mẫu chỉ dùng một gian phía trước.
Bàn bếp đặt dọc theo tường, trong phòng bày sáu chiếc bàn vuông, ngoài cửa lại kê thêm hai bàn nữa.
Mẫu thân lấy đồ từ giỏ tre ra, từng món từng món sắp đặt gọn gàng.
Phụ thân đứng trước án nhào bột, ngẩng lên hỏi ta:
“Nguyệt nhi, ăn một bát mì chay chứ?”
“Vâng ạ.”
Chỉ thấy phụ thân chia bột, vo tròn, kéo sợi — động tác thuần thục như mây trôi nước chảy.
Sợi mì rơi vào nồi nước sôi, không bao lâu đã được vớt lên, đặt vào bát nước dùng đã nấu sẵn, rắc thêm một nhúm hành xanh.
Bát mì đặt trước mặt, nước trong, mì trắng, hương hành thơm ngát.
Đúng lúc ăn sáng, khách lần lượt bước vào.
Phụ thân bận rộn bên bếp, mẫu thân tiếp khách, thu tiền đồng, giọng cười dịu dàng.
Khắp phòng là tiếng húp mì sột soạt, xen lẫn vài câu chuyện vặt.
Giữa hơi nóng bốc lên và tiếng bát đũa khẽ chạm nhau, ta cảm nhận sự đầy đặn của cuộc sống.
Khi khách đã tản hết, ta bước đến bên mẫu thân.
“Mẫu thân, sau này con muốn ngày nào cũng đến tiệm giúp việc.”
Tay bà vẫn làm việc, khóe mắt cong cong:
“Phụ thân con ắt sẽ vui lắm. Phía sau có một gian phòng ta nghỉ trưa, để ta dọn dẹp lại cho con.”
Phụ thân nghe vậy, chỉ gật đầu:
“Việc thu dọn bàn ghế bát đũa, giao cho con.”
“Phụ thân cứ yên tâm, nhất định con sẽ lau cho sáng bóng."
Chúng ta nhìn nhau cười.
Mẫu thân từ hậu viện thò đầu ra:
“Cười gì thế?”
“Là bí mật giữa con và phụ thân.” Ta chớp chớp mắt.
…
Lễ cập kê hôm ấy, ta vốn không quá để tâm.
Nhà thường dân tổ chức ra sao, ta cũng không rõ, cũng chưa từng nghĩ nhiều.
Sáng sớm mở cửa, đã thấy mẫu thân đứng bên ngoài, trong tay nâng một bộ y phục mới tinh, màu hồng cánh sen dịu dàng.
“Nguyệt Nguyệt, hôm nay là sinh thần của con.”
Giọng bà mềm nhẹ.
“Để mẫu thân chải tóc cho con.”
Trước gương đồng, bà cầm lược gỗ, chậm rãi chải từng lọn tóc dài của ta.
Động tác búi tóc còn có phần vụng về, nhưng hết sức cẩn trọng. Trong miệng bà khẽ đọc:
“Dĩ tuế chi chính, dĩ nguyệt chi lệnh. Hàm gia nhĩ phục, thục thận nhĩ đức. Thọ khảo duy kỳ, dĩ giới cảnh phúc.*”
(*) Bên trên là lời chúc trang trọng trong lễ trưởng thành, mang hàm ý: Hôm nay, vào thời khắc tốt đẹp này, con chính thức trưởng thành. Hãy giữ gìn phẩm hạnh, sống đoan trang thận trọng. Mong con trường thọ, cát tường, hưởng phúc lành dài lâu.
Tóc búi xong, cài lên một chiếc trâm bạc giản đơn.
Mở cửa bước ra, phụ thân và huynh trưởng đã chờ sẵn trong sân.
Mỗi người đưa cho ta một phong bao đỏ.
"Nguyệt nhi."
Phụ thân lên tiếng trước.
“Lễ cập kê của nhà ta không thể sánh với cao môn đại hộ. Đây là chút tâm ý tốt đẹp nhất mà phụ mẫu và huynh trưởng con có thể dành cho con.”
Mẫu thân tiếp lời:
“Từ nay con đã là đại cô nương rồi. Mẫu thân chỉ mong con một đời bình an, an khang hỷ lạc, trong lòng có nơi nương tựa.”
Huynh trưởng nhìn ta, trong mắt ánh lên tia sáng:
“Ca không cầu muội chuyện gì cũng viên mãn, chỉ mong muội sống đường hoàng. Có đường để đi, có mộng để theo, vĩnh viễn nhìn thấy ánh sáng của chính mình.”
Ta mím chặt môi, ép dòng ấm nóng đang dâng nơi khóe mắt trở lại, gật đầu thật mạnh.
“Vâng.”
Buổi chiều lại có một khúc nhỏ ngoài dự liệu.
Ôn phủ sai người mang đến một bộ trâm cài đầu bằng vàng ròng, chế tác tinh xảo, ánh sáng lấp lánh.
“Cô nương, phu nhân sai chúng ta mang tới.”
Tiểu tư cúi đầu nói.
Ta nhận lấy chiếc hộp nặng trĩu.
“Phu nhân… còn dặn dò gì không?”
“Không ạ.”
Hắn hành lễ rồi lui đi.
Ta nhìn món trang sức vàng lạnh lẽo trong tay, hồi lâu không cử động.
Hắn hành lễ rồi lui đi.
Ta nhìn món trang sức vàng lạnh lẽo trong tay, hồi lâu không cử động.
“Ôn phu nhân là người có lòng. Trong lòng bà ấy… rốt cuộc vẫn nhớ đến con.”
Bà dừng một chút, giọng thấp hơn.
“Cũng không biết Mộng Hạ bên ấy, sống ra sao.”
Ta khép nắp hộp lại, đưa cho mẫu thân cất giữ.
…
Ở tiệm bận rộn gần một tháng thì Ôn Mộng Hạ đến.
Khi ấy vừa qua giờ đông khách, ta đang thu dọn bàn ghế.
Một giọng thiếu nữ trong trẻo vang lên bên tai:
“Phụ thân, con đến rồi.”
Ôn Mộng Hạ bước vào với dáng vẻ vui tươi, phía sau còn có nha đầu — chính là Thu Sương từng hầu hạ ta ở Ôn phủ.
Thu Sương ngẩng lên thấy ta, sững lại, rồi lập tức cúi đầu, hành lễ theo quy củ:
“Đại… cô nương.”
Ta khẽ gật đầu đáp lại, tiếp tục lau bàn cho sạch.
“Vì sao tỷ ở đây?”
Ôn Mộng Hạ nhìn ta, có chút kinh ngạc.
“Ta đến giúp phụ thân.”
Ta bình thản đáp, nhúng khăn vào chậu nước.
Giờ đây, ông là cha ruột của ta. Ta đến giúp, vốn là lẽ thường.
Phụ thân ló người ra khỏi bếp, thần sắc có phần lúng túng:
“Mộng Hạ đến rồi à? Có muốn ăn một bát mì không?”
“Có chứ, cho thêm nhiều hành ạ.”
Nàng cười tươi đáp lời, ánh mắt vẫn dừng trên người ta.
“Con thích nhất là mì phụ thân nấu.”
Ta không muốn quấy rầy họ, lau xong bàn liền ra hậu viện.
Góc sân có một cây mai, ta kéo ghế nhỏ ngồi dưới tán cây.
Gió thổi qua, lá thưa xào xạc.
“Ta có thể gọi tỷ là tỷ tỷ được không?”
Giọng Ôn Mộng Hạ bỗng vang lên bên cạnh ta.
Nàng cũng kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi sát bên ta, gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương được xông nhẹ nhàng quen thuộc của Ôn phủ trên người nàng.
“Trở về Ôn phủ, ta vốn nghĩ sẽ có một vị tỷ tỷ thương ta.”
Nàng chống cằm nói.
“Hồi nhỏ ca ca hay trêu chọc ta, ta luôn mong nếu có một tỷ tỷ che chở thì tốt biết bao.”
Ta nghiêng mắt nhìn nàng, không đáp.
“Tỷ tỷ.”
Nàng gọi rất tự nhiên.
“Mẫu thân… thật ra rất nhớ tỷ.”
Gió như lặng đi một khắc.
“Từ nhỏ ta lớn lên cùng phụ mẫu ở trong làng. Tuy cũng theo thầy học được vài chữ, nhưng những thi thư văn chương ấy, ta đọc vào chỉ thấy đau đầu.”
Nàng tự nói tiếp, ngón tay vô thức quấn lấy dải áo.
“Mẫu thân nhìn chữ ta viết, nói giống như chó bò, tức đến mức chỉ biết thở dài. Người bảo, trước kia tỷ dù tay bị nẻ vì giá lạnh, vẫn mỗi ngày kiên trì viết đủ một trăm chữ lớn.”
Nàng dừng lại, giọng thấp hơn.
“Tứ muội và Ngũ muội cũng không thích ta, luôn nói ta ngay cả một sợi tóc của tỷ cũng không bằng.”
Bóng cành mai trên đất khẽ lay động.
“Tỷ tỷ.”
Nàng bỗng tiến gần hơn, đôi mắt sáng long lanh.
“Hay là… tỷ theo ta về phủ đi? Mẫu thân gặp tỷ, nhất định sẽ rất vui.”
Ta nhìn vào đôi mắt trong veo ấy.
Trong đó không có thăm dò, không có tính toán, chỉ có sự tin cậy và mong chờ thuần túy.
Nàng lải nhải, đem những chuyện vụn vặt sau khi hồi phủ kể ra hết thảy.
“Ta quyết định rồi!”
Nàng bỗng đứng bật dậy, phủi vạt váy.
“Tối nay ta ở lại đây, ở cùng tỷ tỷ!”
Nói rồi quay ra gọi Thu Sương, bảo nàng ấy hồi phủ bẩm báo.
Thu Sương lộ vẻ khó xử, rụt rè nói:
“Tiểu thư, phu nhân dặn phải về sớm…”
“Sợ gì chứ, có ta đây.”
Ôn Mộng Hạ vỗ ngực, bộ dạng như một người lớn.
Thu Sương lại nhìn ta đầy bất an, trong mắt là lời cầu xin.
Ta hiểu, nếu chủ tử tùy hứng, người chịu phạt cuối cùng vẫn là những hạ nhân thân bất do kỷ.
Phần đầu: Chương 1 - 2
https://www.laulaureview.com/khoi-bep-vuong-gia-nguyet-p1
Phần tiếp theo: Chương 5 - 6
https://www.laulaureview.com/khoi-bep-vuong-gia-nguyet-p3
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.