(https://tinyurl.com/y4akkhnc)
Tầu tẩu ta là "Yên chi hổ" nổi danh nhất Lâm An, trong tay lúc nào cũng cầm cây chày cán bột.
(*) Yên chi hổ: chỉ người phụ nữ hung dữ như cọp.
Ca ca ta mà làm gì trái ý nàng chỗ nào, nàng đánh chỗ đó cho bằng được.
Không chịu đi trông tiệm làm ăn? Nàng đánh!
Không chịu giao du với người có tài? Nàng đánh!
Ra ngoài còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt? Nàng càng đánh tới tấp!
Mẫu thân ta không thích nàng, cứ nghĩ nàng ức hiếp đứa con trai quý báu của mình.
Nhưng ta thì lại thích nàng lắm.
Tẩu tẩu chưa bao giờ dạy ta mấy cái thứ gọi là tam tòng tứ đức, cúi đầu ngoan ngoãn như mẫu thân vẫn ép ta học. Sau lưng mẫu thân, nàng lén ghé tai ta thủ thỉ:
- "Như Ý ngốc à, mấy thứ giáo huấn nữ tử kiểu đó, làm bộ qua mắt người ngoài là được, chớ có nhét vô đầu thật." "Chọn phu quân, phải xem lòng mình muốn kiểu người như thế nào mới là quan trọng."
- "Nếu muội muốn gả cho kẻ có tiền có thế, vậy thì chịu khó nhịn một chút, giả vờ làm dáng cho giống ý hắn. Nhưng nếu muội chỉ cầu chân tình, thì cứ sống thật với tính khí của mình. Người chịu được, mới xứng là lương duyên."
- "Dù chọn kiểu gì cũng được, chỉ có điều - đừng bao giờ tin vào lời mẹ chồng nói 'lấy chồng phải coi chồng là trời'. Không để bản thân phải chịu uất ức, đó mới là đạo lý lớn nhất."
Tầu tẩu ta chưa từng khinh thường nữ nhân theo đuổi phú quý, nhưng bản thân nàng thì chỉ mong cầu chữ "chân tâm".
Năm ấy ca ca ra ngoài thu tiền thuê, vừa trông thấy nàng đã như bị câu mất hồn.
Với nhan sắc của nàng, người đến hỏi cưới chẳng thiếu, có kẻ so về của cải còn hơn cả nhà ta.
Nhưng đúng như lời nàng nói, nàng cứ buông thả tính khí của mình ra mà sống, càng lúc càng ngang, cuối cùng chỉ còn lại ca ca ta là người bám riết lấy sau lưng nàng.
Đến ngày nàng gật đầu ưng thuận, ca ca rủ nàng đi ngắm cảnh đầu xuân, còn dắt theo ta, hy vọng cái mặt mũm mĩm của ta sẽ khiến nàng vui vẻ.
Hôm đó là một ngày trời trong nắng đẹp.
Chỉ tay lên mặt trời chói lọi, nàng ngầng cao đầu nói với ca ca ta:
"Phùng Quý Tuyên, nghe cho rõ. Ta có ba điều kiện, ngươi chịu thì ta mới gả. Có dám không?"
Ca ca nhìn nàng, ánh mắt sáng hơn cả ánh mặt trời, vội gật đầu như gà mổ thóc:
"Chịu, chịu, chịu! Đừng nói ba điều, ba trăm điều ta cũng chịu!"
Dáng vẻ ngốc nghếch đó khiến mặt tẩu tẩu đỏ ửng một thoáng, nhưng nàng lập tức nghiêm mặt, lần lượt đọc rõ ràng:
- "Thứ nhất, ta không lấy kẻ ăn chơi phá gia chi tử. Mẫu thân ngươi góa bụa nuôi lớn ngươi, sau này chuyện gia nghiệp là do chúng ta gánh vác, ngươi không được ăn không ngồi rồi, phải chăm chỉ làm ăn."
- "Thứ hai, tính ta nóng, lại dễ nổi giận. Hôm nay thế nào, sau khi thành thân cũng vẫn vậy. Ngươi không được lấy mấy thứ lễ giáo đức hạnh ra mà áp đặt lên ta."
- "Thứ ba, Tần Tri Nguyệt ta tuyệt đối không chia sẻ phu quân với người khác. Sau này nếu không có con, thì để muội muội ngươi tìm người về ở rể, chứ ngươi không được nạp thiếp."
"Ba điều này, chúng ta đến trước tộc lão lập văn tự. Nếu sau này ngươi không làm được, ta có thể cùng ngươi hòa ly bất cứ lúc nào. Ngươi chịu không?"
Hiện tại nàng đã trở thành tẩu tẩu của ta, thì chắc hẳn những điều kiện đó ca ca ta đã đồng ý rồi.
Có điều, ca ca ta lại mắc một tật xấu - chỉ mê những người có nhan sắc.
Mà ai xinh đẹp đến khóc vài tiếng trước mặt huynh ấy, là y như rằng, túi tiền huynh mở toang như bị khoét đáy, bao nhiêu cũng móc ra cho người ta.
Thiếp thì không nạp, nhưng mấy chuyện làm "kẻ si tình đổ vỏ" bên ngoài thì không ít.
Từ ngày tẩu tẩu gả vào, vừa ở bên cạnh thúc giục, vừa ép huynh ấy chăm lo làm ăn, gia sản phất lên không ít.
Có điều, cái "duyên làm kẻ si tình" cũng theo đó mà tăng gấp bội.
Tẩu tẩu ngày nào cũng phải vác cây chày cán bột, bên đông chặn kỹ viện, bên tây đuổi thuyền hoa.
Ba năm thành thân, thì hết hai năm là đi bắt trượng phu.
Mỗi lần bị đuổi đến đường cùng, ca ca lại ôm lấy chân nàng mà van xin:
"Hiền thê ơi, nàng còn không rõ ta sao? Ta chỉ nhìn một chút cho vui mắt thôi. Trong lòng ta, ngoài nàng ra, chẳng chứa nổi ai khác đâu."
Hai người cứ thế cãi cọ rồi lại làm lành, thân thiết ngọt ngào.
Chỉ khổ cho mẫu thân ta, cứ ôm bụng tức đến khó chịu.
Bà không dám nói thẳng với tẩu tẩu, chỉ dám lẩm bẩm với ta:
"Trời ơi là trời, nhà ta đã tạo nghiệt gì không biết, sao lại lấy phải một nàng dâu suốt ngày rượt đánh trượng phu? Nhà họ Phùng ta còn mặt mũi gì nữa đâu!"
Ta bưng một bát tổ yến huyết đặt trước mặt mẫu thân:
"Mẫu thân, người mau ăn đi, ăn mỗi ngày là sống lâu trăm tuổi đó. Tẩu tẩu mua cho người rất nhiều đấy!"
Mẫu thân nhìn bát yến, nghẹn lời không nói nên câu.
Ngày trước nhà ta chỉ gọi là khá giả, nào có tiền ăn những thứ tốt như thế. Tất cả đều là nhờ cây chày cán bột của tẩu tẩu mới có được ngày hôm nay.
Lắm lúc bị mẫu thân than phiền mãi, ta liền hỏi ngược lại:
"Mẫu thân, con là con gái người, người muốn sau này con sống như tẩu tẩu, hay là sống như mấy nàng dâu ngoan ngoãn ngoài kia?"
Dù sao cũng là mẫu thân ta, bà giận đến thở hổn hển, nhưng cũng chẳng nói nổi rằng muốn ta làm con dâu ngoan hiền.
Ta cứ nghĩ, nhà ta cứ thế ôn ào cãi cọ rồi lại làm lành, chắc ngày tháng cũng yên ổn trôi qua.
Nào ngờ, lại vào một ngày nắng đẹp, lúc tẩu tẩu đang dạy ta tính sổ sách, một tiểu nương tử dịu dàng yểu điệu, rụt rè đứng nép sau lưng ca ca, bước chân vào chính sảnh nhà ta.
Ban đầu, tẩu tẩu không mấy để tâm.
Nàng nhíu mày, như mọi lần mà hỏi:
"Lại là một kẻ có thân thế bi đát gì nữa đây? Theo lệ cũ, nếu đúng thật, muốn về quê, ta cho mười lượng bạc."
Không ngờ tiểu nương tử kia vừa nghe xong, liền nhào tới nắm lấy tay ca ca, nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào nói: "Phùng lang, thiếp không đi. Dù chỉ được làm một nha hoàn quét dọn bên chàng, thiếp cũng quyết không rời xa chàng nửa bước."
Đây là người đầu tiên dám nắm tay ca ca ngay trước mặt tẩu tẩu.
Mẫu thân ta thì thầm bên tai ta:
"Hỏng rồi hỏng rồi, tay ca ca con phen này bị chà tới tróc da cho coi. Mười lượng bạc chắc cũng chỉ còn lại năm lượng thôi."
Ta với mẫu thân đều rõ, ca ca từ trước đến nay chỉ dám trêu ghẹo nữ tử bằng miệng, chứ có ai thực sự dám lại gần, là huynh ấy chạy còn nhanh hơn cả khỉ.
Thế mà lần này, huynh ấy lại siết chặt lấy tay nàng ấy.
Giọng nói của ca ca run rẩy, nhưng vẫn nhìn thẳng vào mắt tẩu tẩu, chậm rãi cất lời:
- "Nương tử, ta đã kính trọng nàng suốt ba năm nay. Ba năm qua, mặc kệ thiên hạ cười nhạo thế nào, ta vẫn luôn biết nàng là người thê tử tốt của ta.
Xin nàng rộng lòng, dung thứ cho Yểu Nương. Nàng ấy đã trao tất cả cho ta. Ta là nam nhân, phải có trách nhiệm bảo vệ nàng ấy cho vẹn toàn.
Ta thề, chỉ cần lần này nàng chịu nhường một bước, đời này ta tuyệt đối không có người thứ ba. Ta sẽ ở bên hai người, sống đến cuối đời."
Câu "nàng ấy đã trao tất cả cho ta", ta nghe không hiểu rõ, nhưng mẫu thân thì lập tức bật dậy khỏi ghế.
Mẫu thân ta nhìn chằm chằm vào bụng của tiểu nương tử kia, vừa căng thẳng vừa mừng rỡ, vội hỏi:
"Ngươi, cái đồ nghiệt chủng, chưa thưa với trưởng bối đã để người ta mang thai rồi à?"
Miệng thì mắng nghiệt ngã, nhưng niềm vui hiện rõ trên mặt, giấu thế nào cũng không giấu nổi.
Mắng xong, bà mới chợt nhớ ra điều gì, liền lén liếc sang xem sắc mặt của tẩu tẩu.
Theo lý, tẩu tẩu lẽ ra phải nổi đóa, rút ngay cây chày buộc ở ống quần ra mà phang thẳng về phía ca ca ta.
Thế nhưng lần này nàng lại đứng yên bất động, đôi mắt ngẩn ngơ như thể không hiểu nổi lời ca ca vừa nói.
Ta vội nắm lấy tay nàng, chỉ thấy một mảng lạnh buốt.
Ca ca cũng bắt đầu sợ, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp:
"Đúng vậy, nàng ấy đã mang thai cốt nhục của ta. Cho nên, nương tử à, dù nàng có đồng ý hay không, ta nhất định cũng sẽ nạp Yểu Nương làm thiếp."
Ba chữ "nhất định nạp" cuối cùng cũng khiến tẩu tẩu có phản ứng - và đó là một phản ứng chẳng ai ngờ tới.
Nàng không nổi giận, ngược lại còn mỉm cười:
"Có thêm người vào cửa là chuyện tốt. Gọi đại phu đến khám đi, mong mẹ tròn con vuông."
Cả sảnh đường lập tức im phăng phắc.
Ai nấy đều ngơ ngác vì thái độ của nàng, người đầu tiên kịp phản ứng lại chính là mẫu thân ta.
Bà mừng rỡ reo lên:
"Con dâu ta đúng là người có lòng dạ hiền hậu! Còn ngươi, Yểu Nương, sao không mau tới bái kiến chủ mẫu?"
Tẩu tẩu không để nàng ta quỳ lạy, chỉ vẫn giữ nụ cười trên mặt mà nói:
"Hôm nay không cần bái đâu. Nạp thiếp thì cũng phải có lễ nghi đàng hoàng, đợi đến ngày làm lễ rồi tính."
Từ đầu tới cuối, nàng luôn cười.
Đại phu đến, nói mạch tượng ổn định, mẹ con bình an - nàng vẫn cười.
Mẫu thân ta nói sẽ cho Yểu Nương ở tạm viện gần nhất bên cạnh ca ca và tẩu tẩu - nàng vẫn cười.
Cười mãi đến cuối cùng, ngay cả ca ca cũng bắt đầu hoảng.
Huynh ấy nắm lấy tay tẩu tẩu, kéo lên tự tát vào mặt mình, vừa đánh vừa khẩn khoản:
"Nương tử, nếu nàng giận ta, cứ đánh cứ mắng cũng được. Đừng cười như vậy... Ta thấy đau lòng lắm."
Yểu Nương nghe vậy, cũng rơi nước mắt, nghẹn ngào nói:
"Là do thiếp có lỗi với tỷ tỷ. Phùng lang, chi bằng để thiếp đi đi, không để chàng khó xử nữa."
Nàng ta ôm bụng, bộ dáng yếu đuối, bước chân nhẹ như hoa sen lay động, chầm chậm đi về phía cửa.
Vừa mới bước được hai bước, ca ca đã buông tay tẩu tẩu, chạy theo giữ lấy nàng:
"Đừng làm loạn nữa. Một thân một mình, lại đang mang thai, nàng còn có thể đi đâu?"
Mẫu thân ta hay nói, tẩu tẩu dữ dằn nhìn đáng sợ.
Nhưng ta thì thấy - chính kiểu nữ nhân vừa nói vừa khóc như vậy mới thật sự khiến người khác rùng mình.
Ta ngẩng đầu nhìn tẩu tẩu.
Nàng dõi mắt nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau kia, không nói một lời, cũng không quay đầu lại, lặng lẽ rời khỏi sân viện.
Mẫu thân kéo ta đi theo. Trước mặt người ngoài, bà cười vui vẻ.
Nhưng sau lưng, liền nắm chặt tay ta, hạ giọng dặn:
"Như Ý à, tẩu tẩu con thương con, tối nay con ngủ cùng nàng, nhớ khuyên nàng cho khéo. Cứ bảo với nàng, ta chẳng ưa gì cái ả Yểu Nương ấy cả.
Nàng dâu mà nhà ta cưới hỏi đàng hoàng chỉ có một mình nàng thôi. Còn nữ nhân kia... cùng lắm cũng chỉ là kẻ đẻ thuê mà thôi."
Ta thấy bất bình thay cho tẩu tẩu, nên đẩy tay mẫu thân ra, nói:
"Nếu muốn khuyên thì mẫu thân tự đi mà khuyên, con không có mặt mũi. Cứ nhắc tới con với cái, rõ ràng là ca ca đã hứa rồi, huynh ấy sẽ không nạp thiếp. Nếu huynh ấy làm trái, thì tẩu tẩu sẽ hòa ly."
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P2)
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P3)
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.