MỤC LỤC

    Chương 3

    Sắc mặt mẫu thân tối sầm lại, bà vung tay đánh mạnh một cái vào lưng ta:

    "Hồ đồ! Hòa ly là thứ muốn nói là nói được à? Tẩu tẩu con mà bỏ đi, sau này còn ai giữ nổi ca ca con nữa?"

    "Vả lại, phụ thân nàng cũng đã mất rồi, trên đời này chỉ còn lại mỗi nhà mình. Con bảo nàng rời đi rồi sẽ đi đâu?"

    Ta nhìn mẫu thân, có cảm giác như chẳng còn nhận ra bà nữa.

    Thì ra bà biết, bà vẫn luôn biết rõ rằng - tẩu tẩu quản ca ca, càng quản thì huynh ấy càng nên người.

    Thấy rõ nét mặt ta, mẫu thân chỉ thở dài:

    "Mẫu thân đâu phải không biết. Ngoài mấy câu than phiền vặt, ta đã bao giờ thực sự ép nàng theo quy củ chưa?

    Nhưng dù sao thì phụ nữ vẫn là phụ nữ, chuyện trượng phu nạp thiếp... khó mà tránh khỏi."

    "Ba năm rồi, nàng vẫn chưa mang thai, đổi lại là nhà khác, sớm đã lo chuyện thiếp thất hay thông phòng rồi."

    "Con hãy đi khuyên tẩu tẩu con, nhẫn nhịn một chút cũng được. Dù sao cũng chỉ là một người thiếp, sau này vẫn phải sống nhờ sắc mặt của chủ mẫu mà thôi."

    Trong đầu ta lúc này rồi như tơ vò.

    Ta biết rõ ca ca sai.

    Huynh ấy nuốt lời, phản bội lời hứa năm xưa.

    Nhưng ta cũng không muốn tẩu tẩu rời đi.

    Mẫu thân ta nói đúng một điều - tẩu tẩu không còn nhà nữa.

    Năm đó, nàng quyết định thành thân, ngoài chuyện vì cảm động trước ca ca, cũng là để phụ thân nàng yên lòng.

    Tẩu tẩu mồ côi mẫu thân từ nhỏ, chỉ còn một mình phụ thân để nương tựa.

    Khi phụ thân nàng qua đời, ca ca ta buông hết mọi việc, đến ở luôn tại căn phòng nhỏ nơi nàng từng sống thời chưa xuất giá.

    Huynh ấy ở bên nàng suốt ba tháng.

    Tẩu tẩu chẳng nuốt nổi cơm, mỗi bữa huynh lại kiên nhẫn dỗ dành, từng muỗng một đút cho nàng ăn.

    Nàng như kẻ mất hồn, nằm thẫn thờ cả ngày. Việc tắm rửa, thay y phục - tất thảy đều là ca ca lo liệu.

    Đến mẫu thân ta cũng không được chen vào.

    Sợ nàng ở lì trong phòng không ra nắng, huynh ấy còn bái sư học làm xe đẩy, tay bị cắt trầy chằng chịt chỉ để đẩy nàng ra ngoài dạo một vòng.

    Đủ mọi cách đều thử qua, nàng vẫn như cái xác không hồn.

    Chính huynh ấy đã ôm lấy nàng, run giọng nài nỉ bên tai:

    "Tri Nguyệt, hiền thê của ta, ta cầu xin nàng, nhìn ta một cái thôi cũng được. Phụ thân mất rồi, nhưng ta vẫn còn đây. Cả đời này ta chỉ có một mình nàng là nương tử, nàng nỡ để ta cô đơn cả đời sao?"

    Tẩu tẩu bị lời huynh ấy lay động.

    Hồn phách đi theo phụ thân nàng rốt cuộc cũng chịu trở về, cuối cùng nàng bật khóc, nhào vào lòng ca ca, khóc như thể cả đất trời đều bỏ rơi nàng:

    "Phùng Quý Tuyên, phụ thân ta mất rồi... ta không còn nhà nữa... ta thật sự không còn nhà nữa rồi."

    Ca ca ôm nàng, còn khóc thảm hơn:

    "Trời đất chứng giám, từ nay nơi nào có Phùng Quý Tuyên ta, nơi đó chính là nhà của Tần Tri Nguyệt. Nếu sau này ta phụ nàng, ắt sẽ bị người đời chê cười, thân bại danh liệt, chết không toàn thây!"

    Lời thề năm ấy chân thành đến thế, tình cảm họ cũng từng sâu đậm đến thế.

    Lẽ nào chỉ vì một người tên Yểu Nương... mà tất cả đều tan thành mây khói?

    Ta không tin.

    Cho nên ta cũng muốn khuyên tẩu tẩu đừng vội tin.

    Ta tin ca ca nhất định là có nỗi khổ riêng.

    Trong lòng ta đã chuẩn bị sẵn hết lời lẽ, định bụng đến tiểu viện tìm tẩu tẩu khuyên nhủ.

    Nhưng vừa đến cửa, ta đã nghe thấy tiếng ca ca.

    Dưới ánh trăng, họ bày một bàn rượu.

    Ca ca cúi đầu, còn tẩu tẩu thì nắm lấy tay huynh ấy, dịu dàng nói:

    "Tướng công, chàng đừng sợ. Lần này ta không nổi giận đâu. Chàng nói thật với ta đi, có phải chuyện với Yểu Nương là giả, chỉ là bằng hữu xúi chàng dắt về để chọc giận ta?"

    "Hay là thấy nàng ta chưa chồng mà mang thai, chàng thương hại nàng ta? Hoặc là giúp bằng hữu một việc?"

    "Nói chung là... chàng không thật lòng với nàng ấy, đúng không?"

    Dưới ánh trăng, nét mặt tấu tấu dịu dàng biết bao - là niềm tin nàng dành cho ca ca.

    Thế nhưng ca ca lại cúi đầu thấp hơn nữa, nghẹn ngào đáp:

    "Nương tử, nếu nàng dịu dàng với ta như thế sớm hơn thì tốt biết bao. Ta là nam nhân, ta cũng cần thể diện. Nếu không bị người ta chê cười là sợ vợ, lại uống rượu đến hồ đồ, sao ta có thể phạm sai lầm lần đầu với Yểu Nương?"

    "Mà một khi đã lỡ có lần đầu... ta mới hiểu thế nào gọi là chốn ôn nhu mê hoặc, ta không buông bỏ được nàng ấy nữa rồi."

    "Đêm nay ta có thể nói dối nàng, nhưng nếu nói rồi, ta sẽ phải để nàng ấy đi. Giờ nàng ấy đã mang thai con ta, nàng ấy xem ta là cả bầu trời, ta cũng phải làm tròn trách nhiệm của nam nhân. Nương tử, ta quỳ lạy nàng, ta xin lỗi nàng. Dù nàng có dùng cây chày cán bột này đánh gãy chân ta, ta cũng không oán."

    "Nhưng ta cầu xin nàng, hãy dung thứ cho Yểu Nương và đứa nhỏ. Nàng biết rõ, trong lòng ta nàng vẫn luôn là người quan trọng nhất."

    "Ta chỉ... chỉ chia một góc nhỏ bé cho nàng ấy thôi. Ta thề, sẽ không bao giờ để nàng ấy vượt mặt nàng."

    Ca ca không dám ngẩng đầu nhìn tẩu tẩu.

    Huynh ấy khom lưng, cúi người thi lễ, trong miệng lại chỉ nói về một nữ nhân khác.

    Bởi vậy, huynh không hề biết sắc mặt tẩu tẩu đã tái nhợt đến mức nào.

    Thế nên, nàng chỉ mỉm cười nói "được", sau đó lại mỉm cười bảo huynh ấy quay về chăm sóc thai phụ kia.

    Ca ca nghe vậy như được tha, quay người bỏ đi, bước chân lảo đảo, chẳng dám quay đầu lại.

    Nhưng ta thì vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ.

    Rõ ràng ta nhìn thấy - ngay khoảnh khắc ca ca bước ra khỏi sân, khuôn mặt tẩu tẩu đã đầy nước mắt.

    Nàng ngã quỵ xuống đất, vừa khóc vừa cười như kẻ mất trí.

    Chương 4

    Sau đó, nàng ôm lấy một thân cây bên cạnh, giơ tay tát mạnh vào má mình.

    Tát xong, nàng lại nở nụ cười với cái cây ấy, giọng khàn khàn:

    "Phụ thân, mẫu thân, đừng trách con vô dụng... vì một kẻ phụ tình mà khóc đến thảm hại thế này. Ba năm phu thê tình sâu nghĩa nặng, sau khi phụ thân mất, chính hắn đã kéo con từ vực sâu trở lại".

    "Con phải hỏi cho rõ, rốt cuộc hắn có nỗi khổ nào hay không. Nay đại phu nói nữ nhân kia thật sự đã mang thai, Phùng Quý Tuyên cũng tự miệng thừa nhận rằng hắn không thể buông nàng ta được. Đã như thế, thì giọt nước mắt này sẽ là giọt cuối cùng con rơi vì hắn."

    "Phụ mẫu trên cao chứng giám, người phu quân này - con, Tần Tri Nguyệt, không cần nữa."

    Nói dứt lời, tẩu tẩu cúi đầu thật sâu, dập đầu ba cái trước gốc cây ấy, rồi đứng dậy, lau khô giọt lệ cuối cùng nơi khóe mắt.

    Cái cây đó chính là do phụ mẫu nàng trồng năm nàng ra đời.

    Đến khi thành thân, ca ca cùng nàng mang cây ấy về trồng trong sân, coi như giữ lại hình bóng phụ mẫu bên cạnh mình.

    Ánh mắt nghiêm túc của tẩu tẩu khiến ta sợ đến run người.

    Ta vội quay đi, định bụng kéo ca ca về nhận lỗi.

    Thế nhưng vừa đến sân viện của Yểu Nương, ta đã bắt gặp họ đang ôm nhau.

    Yểu Nương vừa khóc vừa sụt sịt nói:

    "Phùng lang, hôm nay thiếp sợ muốn chết. Thiếp cứ tưởng tỷ tỷ nhất định sẽ lôi cây chày cán bột mà chàng nói ra, đánh chúng ta một trận ra trò. Thiếp còn nghĩ sẵn rồi, có chết cũng chết cùng chàng"

    "Nhưng cuối cùng tỷ ấy không đánh, cũng chẳng nhắc đến chuyện chàng nạp thiếp là sẽ hòa ly. Xem ra những lời người ta nói đều đúng - trước kia là do chàng quá chiều tỷ ấy, giờ có thiếp rồi, tỷ ấy cũng bắt đầu dè chừng, không dám dữ dằn nữa. Biết đâu chàng lạnh nhạt với tỷ ấy vài ngày, tỷ ấy sẽ càng nghe lời hơn."

    Ca ca thở phào:

    "Ừ, trước đây là ta quá yếu mềm, ta yếu thì nàng ấy mới mạnh. Giờ vì nàng và đứa con, ta phải lấy lại uy thế của người chủ gia đình."

    "Nhưng có điều này - nàng ấy dù sao cũng là chính thất, nàng phải kính trọng nàng ấy. Hai người hòa thuận, ta mới yên tâm làm việc bên ngoài."

    Nghe ca ca bảo phải kính trọng tẩu tẩu, Yểu Nương chẳng ghen tuông, chỉ khẽ cười nói nhỏ:

    "Chàng nghĩ thiếp không hiểu chuyện như tỷ tỷ sao? Thiếp xót chàng, chỉ cần tỷ ấy chịu dung nạp, bảo thiếp cúi đầu, nhún nhường thế nào thiếp cũng cam lòng."

    Mấy lời ấy khiến ca ca càng ôm nàng chặt hơn, nói đầy cảm động:

    "Đừng nói bậy! Ai bắt nàng phải nhún nhường? Về danh phận, nàng ấy là thê, nhưng trong lòng ta, hai người đều như nhau. Nếu nàng ấy dám ức hiếp nàng, ta nhất định che chở cho nàng."

    Ta đứng bên ngoài, đến lúc đó mới hiểu - ca ca yêu Yểu Nương ở chỗ nào.

    Huynh yêu sự dịu dàng, nhu thuận của nàng, yêu cái cách nàng luôn lấy huynh ấy làm trung tâm trong từng lời ăn tiếng nói.

    Hiểu rồi... thì lòng ta cũng nguội lạnh.

    Không còn muốn khuyên nữa.

    Huynh ấy không hẳn chỉ bị mê hoặc - là tự huynh ấy chọn Yểu Nương.

    Vì nàng ấy, ca ca cam lòng cãi nhau với tẩu tẩu suốt quãng đời còn lại.

    Ca ca chỉ nhớ tẩu tẩu dữ dằn, khiến huynh ấy không có chút uy thế của người chủ gia đình.

    Nhưng huynh ấy lại không nhớ nổi, lần đầu tiên tẩu tẩu đánh huynh ấy là vì chuyện gì.

    Khi đó, ca ca chưa giỏi lo liệu việc buôn bán, cửa tiệm trong nhà suýt nữa đóng cửa. Một đơn hàng cứu mạng đang trong giai đoạn quan trọng, vậy mà huynh ấy bị đám bằng hữu rủ rê đi kỹ viện uống rượu, say sưa tới độ lỡ mất cuộc hẹn với khách.

    Lúc tẩu tẩu xông tới, huynh ấy còn ngây ngô cười bảo:

    "Nương tử à, ta chỉ uống vài ly với họ thôi, có gọi cô nương nào đâu."

    Trước kia, tẩu tẩu có dạy dỗ huynh ấy cũng chỉ dạy dỗ trong phòng kín.

    Nhưng hôm đó là lần đầu tiên, nàng vung cây chày cán bột, giữa bao ánh mắt người ngoài, nổi giận như hổ, gào lên:

    "Từ nay về sau ai còn dám gọi trượng phu ta tới chốn này, ta đánh hắn thế nào, thì đánh các ngươi cũng y như vậy!"

    Chính cú đánh ấy đã khiến nàng bị gắn mác "Yên chi hổ", cũng khiến đám bằng hữu rời khỏi ca ca một thời gian.

    Nhân lúc đó, tẩu tẩu nhốt ca ca trong tiệm, từng chút một dạy huynh ấy làm ăn, cuối cùng không chỉ cứu được cửa hàng, mà còn từ một tiệm mở rộng thành năm, rồi mười tiệm.

    Lúc đó, ca ca bị phạt quỳ ở từ đường.

    Huynh ấy đâu hay, hôm đó sau khi đánh huynh ấy xong, tẩu tẩu đã uống rất nhiều rượu, đôi mắt đỏ hoe, lặng lẽ nói với ta:

    "Ta đâu phải ngốc. Ta cũng biết ra ngoài phải giữ thể diện cho trượng phu. Nhưng ca ca muội mềm mỏng quá, cứ buông là chàng ấy lại lông bông nữa, cả cái tiệm này cũng sẽ không giữ nổi.

    Chúng ta có thể nghèo, nhưng mẫu thân một đời không đụng tay vào việc nặng - chẳng lẽ lúc về già còn phải lo lắng từng đồng bạc nữa sao?"

    Tẩu tẩu không phải bẩm sinh đã thích làm chủ, mà là bị ca ca ép đến mức chẳng còn cách nào khác.

    Khi ấy, ca ca còn hiểu cho tấm lòng của nàng, hai người vẫn là một đôi phu thê hòa thuận.

    Nhưng rồi làm ăn ngày càng phát đạt, những người bằng hữu từng bỏ đi vì sợ cây chày của tẩu tẩu, nay lại quay về.

    Thì cây chày ấy cũng phải quay về theo.

    Ta với tẩu tẩu đều nghĩ, ca ca vẫn là người biết chuyện như thuở nào, nhưng lại quên mất một điều - tiền tài quyền thế càng nhiều, lòng người càng đổi khác.

    Ca ca rốt cuộc... đã không thể quay về được nữa.

    Mà đã không thể quay về, thì việc tẩu tẩu không cần huynh ấy nữa... cũng là lẽ đương nhiên.

    Ta không biết tẩu tẩu định khi nào sẽ rời đi, sẽ đi bằng cách nào.

    Thế nên ta giả vờ như chưa từng nghe những lời đó, chỉ cố gắng tranh thủ từng chút thời gian để ở bên nàng.

    Mẫu thân hỏi ta đã khuyên nhủ thế nào rồi, ta chỉ nói dối rằng tẩu tẩu đã nghĩ thông suốt.

    BÀI VIẾT LIÊN QUAN

    NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P1)

    NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P3)

    KHÓI BẾP VƯƠNG GIA NGUYỆT (P1)

    HOÀNG HÔN CỦA NGƯỜI, BÌNH MINH CỦA KẺ KHÁC (P1)

    Mavis Nguyen
    Tác Giả
    Mavis Nguyen

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.