Trong mắt người ngoài, tẩu tẩu đúng thật trông như đã nghĩ thông.
Nàng bắt đầu sống như một người vợ hiền lành, biết điều.
Nàng chẻ đôi cây chày cán bột, dùng chính chiếc rìu trong sân chặt nó ra.
Mẫu thân và ca ca nghe tiếng chạy đến, hỏi nàng bị làm sao. Nàng chỉ ném hai đoạn gỗ sang một bên, bình thản đáp:
"Thứ này về sau không dùng nữa, chặt ra làm củi đốt cho rồi."
Mẫu thân cẩn thận dò hỏi:
"Sau này không đánh Quý Tuyên nữa hả?"
Tẩu tẩu bình thản gật đầu:
"Không đánh nữa. Chàng ấy đã không muốn, ta cũng chẳng phí sức làm gì."
Giây phút ấy, trên mặt ca ca lộ rõ vẻ mừng rỡ và đắc ý, huynh ấy tưởng rằng tẩu tẩu đã bắt đầu nhượng bộ.
Để thử xem nàng chịu nhún nhường đến đâu, huynh ấy thậm chí còn nắm tay Yểu Nương cùng ngồi ăn cơm chung một bàn với cả nhà.
Mẫu thân sợ tẩu tẩu không vui, vội làm bộ đòi quy củ, phép tắc, yêu cầu Yểu Nương trước hết phải gắp thức ăn cho mọi người mới được dùng bữa.
Nhưng tẩu tẩu lại mỉm cười nói:
"Mẫu thân, người quá lờita rồi. Muội ấy đang mang thai, phu quân ngậm muội ấy trong miệng còn sợ rơi, sao có thể để muội ấy đứng lâu?"
"Nào, kéo thêm ghế lại đây, để muội ấy ngồi cạnh phu quân đi."
Một câu nói, khiến ca ca ta sững người, theo phản xạ lập tức buông tay Yểu Nương ra, giật mình hỏi:
"Nương tử... nàng đồng ý chuyện ta và Yểu Nương rồi sao?"
Tẩu tẩu bình tĩnh gật đầu.
Nhưng khi ca ca định nắm tay nàng, nàng lại cố tình né tránh, rồi múc một bát canh đặt trước mặt Yểu Nương, dịu giọng nói:
"Bồi bổ nhiều vào, mấy hôm nữa ta sẽ chuẩn bị lễ nạp thiếp cho các người. Không thể để đứa trẻ sinh ra mà không có danh phận."
Yểu Nương đón lấy bát canh, ngoan ngoãn cảm tạ rồi cúi đầu uống.
Trên bàn cơm tràn ngập vẻ yên bình, ca ca và mẫu thân nhìn nhau, trong mắt toàn là vẻ vui mừng và hài lòng.
Chỉ có ta là nhớ rõ, tẩu tẩu từng nói:
Nếu một nữ nhân còn yêu trượng phu của mình, thì không cách nào có thể rộng lượng mà không ghen tuông.
Chỉ khi đã hết yêu, người ta mới có thể trở thành bức tượng đất vô cảm, sống đúng khuôn phép mà chẳng còn đau lòng.
Từ hôm đó trở đi, tẩu tẩu chỉ làm hai việc:
Một là dạy ta xem sổ sách, hai là tự mình chuẩn bị lễ nạp thiếp cho ca ca.
Có lẽ nàng chẳng muốn đối diện với ca ca thêm nữa, nên thường giữ ta lại học đến tận khuya, rồi cho ta ngủ lại trong phòng nàng.
Ca ca tới, nàng chỉ cười nói:
"Như Ý ngủ ở đây rồi, Yểu Nương đang cần người chăm sóc, chàng qua viện của muội ấy đi."
Ngay cả bọn người hầu trong nhà cũng bắt đầu xì xào bàn tán, rằng tẩu tẩu đã đổi tính, từ "yên chi hổ" nay hóa thành "mèo ngoan dịu dàng".
Ta tưởng ca ca sẽ cứ mù quáng như thế mãi.
Nhưng đến lúc tẩu tẩu thật sự ra tay chuẩn bị lễ nạp thiếp, từng việc một đều đích thân chỉ đạo hạ nhân đi mua sắm, thậm chí còn treo cả dải lụa đỏ trước viện của Yểu Nương, thì ca ca mới bắt đầu có chút bừng tỉnh.
Tối đó huynh ấy đi tiệc về, uống say mèm, lảo đảo tới gõ cửa phòng tẩu tẩu.
Tẩu tẩu giả vờ không nghe thấy, ca ca liền ngồi bệt xuống trước cửa như một đứa trẻ, lẩm bẩm một mình: "Nương tử, hôm nay ta lại đến Túy Xuân Lâu rồi.. Cây chày cán bột của nàng đâu? Sao không mang ra mà tìm ta nữa?"
"Yểu Nương bảo, nàng đã bị ta thuần phục rồi, từ nay sẽ là một nương tử dịu dàng... Nhưng ta bỗng thấy sợ, sợ lắm.... Ta chợt nhớ ra, từ lúc ta đưa Yểu Nương về, nàng vẫn chưa đánh ta lần nào, đúng không?"
"Tri Nguyệt... Tri Nguyệt tốt của ta... nàng mở lời đi... nàng chỉ đang giận ta một lúc thôi đúng không? Chứ không phải định bỏ ta đi... đúng không?"
Câu hỏi cuối cùng, giọng huynh ấy rất khẽ, ngập đầy sợ hãi, như thể chỉ cần tẩu tẩu nói "phải", là huynh ấy sẽ buông bỏ tất cả để giữ nàng lại.
Lúc đó, tẩu tẩu mới mở cửa.
Nàng đứng nhìn xuống ca ca, lạnh nhạt đáp:
"Chàng say quá rồi, đừng nghĩ linh tinh nữa, về ngủ đi."
Cửa vừa mở, ca ca như nhìn thấy ánh sáng nơi cuối đường, liền ôm lấy chân nàng, kéo mạnh nàng rồi áp môi xuống.
Ta đứng sau lưng tẩu tẩu, định mở miệng nhắc rằng ta còn ở đây, nhưng nàng đã nghiêng mặt tránh đi, rồi rút chân ra, một cước đá huynh ấy ngã văng ra ngoài cửa.
Gió đêm buốt lạnh, tẩu tẩu chỉ lạnh lùng bảo ta:
"Lạnh lắm, gọi người đưa ca ca của muội về viện bên kia đi."
Ta đích thân dìu ca ca say rượu về, thấy đèn trong phòng Yểu Nương đã sáng, nàng ta đang chuẩn bị nước ấm, dọn giường chu đáo để chăm sóc ca ca.
Ta thầm nghĩ, vậy cũng tốt.
Nàng ta giữ được ca ca ở lại, thì huynh ấy sẽ không còn làm phiền đến tẩu tẩu nữa.
Nhưng chính ca ca là người chủ động dừng việc chuẩn bị lễ nạp thiếp, nói rằng phải đợi đến khi đứa trẻ ra đời rồi tính tiếp.
Mẫu thân ta sốt ruột đến mức miệng mọc cả mụn nước, giục rằng cháu đích tôn không thể không có danh phận.
Thế nhưng ca ca lại kiên quyết không đồng ý, còn hỏi mẫu thân:
"Mẫu thân còn nhớ tờ văn tự con ký với nương tử trước khi thành thân không?"
Tẩu tẩu quá đỗi bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến ca ca sợ hãi. Chính sự bình tĩnh ấy đã khiến huynh ấy cuối cùng cũng nhớ ra lời thề năm nào.
Mẫu thân sững người một chút, nhưng rồi nhanh chóng lắc đầu:
"Không thể đâu, hồi đó chỉ là hù dọa trước hôn lễ thôi. Nhà mình cũng đâu có đối xử tệ với nàng. Thân là thê tử thì nên sống yên ổn, lại vì chuyện phu quân mình nạp thiếp mà đòi hòa ly, truyền ra ngoài thì còn mặt mũi gì nữa?"
Mẫu thân ta là người phụ nữ chịu ảnh hưởng sâu sắc từ những lễ giáo cũ.
Bao năm qua, bà chưa từng thật sự hiểu được một nữ nhân như tẩu tẩu.
Đợi mẫu thân đi khỏi, ta mới khẽ hỏi ca ca:
"Ca, nếu huynh còn nhớ lời thề năm đó, sao lại có chuyện với Yểu Nương?"
Ca ca chỉ xoa đầu ta, cười khổ:
"Muội còn nhỏ, chưa hiểu được đâu. Con người mà, có được rồi lại muốn thêm. Nhưng muội yên tâm, tẩu tẩu muội vĩnh viễn là người quan trọng nhất trong lòng huynh."
Huynh ấy vẫn không cho rằng mình sai.
Huynh ấy nói đó là bản tính con người - có được một rồi vẫn muốn hai.
Còn ta thì đã hiểu - tẩu tẩu vì sao lại dốc lòng chuẩn bị lễ nạp thiếp, và ca ca - vì sao đến phút cuối lại chùn bước, không dám tiếp tục.
Ở Đại Chiêu, nữ nhân muốn thoát khỏi hôn nhân không dễ, mà hòa ly so với bị phu quân ruồng bỏ lại càng khó gấp trăm lần.
Nếu không phải năm xưa tẩu tẩu ép ca ca ký vào tờ văn tự đó, thì chuyện nạp thiếp có kiện lên quan phủ cũng không ai xử cho nàng được hòa ly.
Nhưng ngay cả tờ văn tự ấy, lúc ký cũng chẳng dễ dàng gì.
Tông tộc họ Phùng thấy mất mặt, không đồng ý, là ca ca mặt dày, vừa bỏ tiền vừa cầu cạnh, mới khiến họ chịu nhượng bộ ký tên.
Ban đầu, phụ thân của tẩu tẩu là Tân bá phụ viết rằng: chỉ cân ca ca có quan hệ mập mờ với nữ nhân khác thì lập tức hòa ly.
Nhưng một vị tộc lão cho rằng "có quan hệ mập mờ" khó xác định rạch ròi, ông muốn giữ chút thể diện cho nhà họ Phùng, liền nhất quyết sửa thành: chỉ cần nạp thiếp, là tẩu tẩu có quyền hòa ly.
Khi ấy, ca ca thực lòng thành tâm, Tần bá phụ cũng vừa ý, nên mới đồng ý sửa đổi điều đó.
Nhưng hoá ra, lòng người vốn dễ đổi thay.
Chỉ một dòng chữ chỉnh sửa năm xưa - giờ đây lại là điều kiện tiên quyết, rằng chỉ khi ca ca thực sự nạp thiếp, thì tẩu tẩu mới có thể quang minh chính đại mà rời đi.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P2)
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P4)
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.