Đúng lúc ca ca bắt đầu mơ hồ nhận ra ý định thật sự của tẩu tẩu, lại chính Yểu Nương là người vô tình giúp nàng hoàn thành nốt bước cuối cùng.
Tối đó, ca ca nhất quyết muốn qua đêm ở phòng tẩu tẩu.
Tẩu tẩu lấy ta ra làm lý do cũng không xong.
Đang giằng co thì nha hoàn bên viện Yểu Nương hốt hoảng chạy tới báo:
"Không hay rồi! Tiểu thư ăn phải điểm tâm bên viện thiếu phu nhân, giờ đang đau bụng dữ dội. Lang quân mau qua xem!"
Nha hoàn kia là người Yểu Nương mang theo vào phủ, tên là Tiểu Phúc.
Nàng vừa nói vừa liếc sang tẩu tẩu, ánh mắt đầy tức giận, ám chỉ tẩu tẩu đã động tay động chân với đồ ăn.
Ta định bước lên cãi lại, nhưng tẩu tẩu kéo ta lại, giọng điềm đạm:
"Phùng Quý Tuyên, nếu đứa nhỏ gặp chuyện, ta đi cùng chàng xem thế nào."
Khi đến viện Yểu Nương, mẫu thân đã có mặt.
Yểu Nương nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt. Ta tưởng nàng giả vờ, nhưng nhìn kỹ thì không giống.
Trong phòng là vị đại phu lâu năm quen thuộc trong nhà.
Lão nhân ấy vuốt râu, trầm giọng nói:
"Là ăn phải đồ không sạch. Nếu lượng thuốc nhiều thêm chút nữa, e rằng thai nhi sẽ gặp nguy hiểm. Mang thai mấy tháng đầu, mọi người nên cẩn thận hơn."
Vị đại phu đó xưa nay đức cao vọng trọng, không phải loại người chịu giúp ai bày trò.
Ông hiểu rõ những chuyện khuê phòng khó nói, bốc thuốc xong liền cáo từ.
Theo quy củ do mẫu thân đặt ra, dẫu Yểu Nương đang mang thai, vẫn phải cách năm ngày thì đến trước mặt tẩu tẩu vấn an.
Mà phần điểm tâm hôm nay đúng là được dùng tại viện tẩu tẩu.
Nếu đứa trẻ không gặp nguy hiểm gì, có lẽ mọi người vẫn sẽ cho rằng là Yểu Nương giở trò. Nhưng theo lời đại phu, nếu thật sự là cố ý, thì mức độ rủi ro của vụ này quá cao - ngay cả muốn hãm hại cũng không ai dám đánh cược đến thế.
Mẫu thân ta do dự lên tiếng:
"Còn phần điểm tâm đó thì.."
Nhưng nói chưa xong, bà lại lắc đầu vội vã:
"Không đâu, không đâu... con dâu ta không phải người như thế."
Tiểu Phúc vẫn bức xúc lên tiếng buộc tội:
"Nếu không phải thiếu phu nhân thì còn ai nữa? Tiểu thư nhà ta hôm nay ngoài phần điểm tâm kia ra thì không ăn gì khác. Chẳng lẽ bị như vậy là do hít không khí mà ra sao?"
"Bây giờ lại không chịu làm lễ nạp thiếp, nói gì thì nói, chẳng qua là không chấp nhận được tiểu thư nhà chúng ta thôi!"
Nàng ta và Yểu Nương đều cho rằng chuyện ngừng làm lễ nạp thiếp là do tẩu tẩu gây ra.
Ca ca lúc này lại quay sang nhìn tẩu tẩu, ánh mắt mang theo xúc động, hỏi:
"Nương tử... là nàng sao?"
Trong mắt huynh ấy không hề có trách móc, ngược lại, như thể đang mong chờ nàng thừa nhận.
Tẩu tẩu nhìn huynh ấy thật lâu, lâu đến mức như chẳng còn nhận ra người trước mặt là ai.
Cuối cùng, nàng đột nhiên nổi giận, nói đầy thách thức:
"Là ta đó. Nàng ta dám tranh phu quân với ta, thì phải đoán được sẽ có ngày như hôm nay. Chàng thật sự nghĩ ta muốn tổ chức lễ nạp thiếp cho nàng ta à? Ta chỉ là muốn giữ chân nàng ta trước mà thôi."
"Sao nào, chàng muốn vì chuyện này mà bỏ ta luôn sao?"
Nàng thẳng thắn thừa nhận, đến mức khiến cả Yểu Nương cũng ngẩn người không kịp phản ứng.
Nhưng Tiểu Phúc phản ứng rất nhanh, lập tức quỳ xuống, òa khóc kêu oan:
"Lang quân, người cũng nghe thấy rồi, chính thiếu phu nhân đã nói là do nàng ta làm! Tiểu thư nhà nô tỳ đơn thân độc mã, một mình theo người về phủ, người là chỗ dựa duy nhất của tiểu thư"
"Người phải làm chủ cho tiểu thư, bỏ nữ nhân độc ác này mới mong gia phủ được bình an!"
Tiểu Phúc khóc lóc om sòm, tưởng rằng ca ca sẽ nổi giận đánh tẩu tẩu một trận ra trò.
Nào ngờ người đầu tiên bị đá lại chính là nàng ta.
Ca ca mặt lạnh như sắt, tung một cước đá thẳng vào người nàng, gằn giọng:
"Ngươi là gì mà dám mở miệng bảo ta bỏ thê tử? Thê tử của ta chẳng qua chỉ vì một câu ta lỡ lời mà giận dỗi, ngươi lấy cái gan nào mà dám nhân cơ hội trèo cao như thế?"
Bộ dạng hung hăng đó khiến Yểu Nương hiểu rõ - so với lo lắng cho nàng, ca ca càng vui mừng hơn khi thấy tẩu tẩu vẫn còn ghen vì mình, vẫn chịu ra tay với nữ nhân khác vì mình.
Không hổ là người từng cướp được lòng ca ca từ tay tẩu tẩu, Yểu Nương lập tức phản ứng, dù sắc mặt tái nhợt vẫn cố dịu giọng nói:
"Tiểu Phúc, câm miệng! Chuyện này chắc là người trong bếp sơ suất, sao có thể đổ lỗi cho tỷ tỷ được? Phùng lang, chàng đừng tức giận nữa, thiếp xin lỗi tỷ tỷ thay cho bọn họ."
Rõ ràng người sắp mất con là nàng, thế mà vẫn có thể mềm mỏng nhún nhường xin lỗi tẩu tẩu, bộ dạng đáng thương ấy lại khiến ca ca nhớ đến sự dịu dàng "hiếm có" của nàng ta.
Ca ca nhìn trái thì xót, nhìn phải lại thương, cuối cùng nhắm mặt lại, buông một câu:
"Nương tử, Yểu Nương dù sao cũng chịu thiệt rồi. Lễ nạp thiếp... cứ tiếp tục làm đi. Lần này không cần nàng bận tâm nữa, giao cho quản gia lo là được."
Ca ca ta vừa mới thoát khỏi nỗi sợ mất đi tẩu tẩu, đã vội mơ lại giấc mộng "tay trái ôm chính thê, tay phải ôm thị thiếp."
Chỉ tiếc rằng... chỉ cần huynh ấy tỉnh táo hơn một chút, sẽ thấy rõ trong lúc tẩu tẩu "nhận tội", Yểu Nương đã thoáng lộ vẻ chột dạ.
Chỉ cần nhớ lại tẩu tẩu ngày xưa một chút, sẽ biết nàng chưa bao giờ đối đầu với những nữ nhân khác - nàng chỉ đánh ca ca mà thôi.
Tẩu tẩu chẳng qua là nhìn thấu nỗi sợ trong lòng ca ca, rồi thuận nước đẩy thuyền nhận hết về mình, để cho ca ca có đủ lý do để tiếp tục làm lễ nạp thiếp.
Sau trận ầm ĩ hôm đó, mẫu thân bắt đầu e ngại tẩu tẩu.
Hiếm hoi lắm bà mới lấy uy của mẹ chồng ra dùng, phạt tẩu tẩu phải đóng cửa suy ngẫm trong tiểu viện.
Ca ca lại tưởng tẩu tẩu vẫn là người vợ hay ghen như trước, liền yên tâm, muốn tiếp tục khống chế nàng.
Tiểu viện của tẩu tẩu bỗng trở nên yên ắng, chỉ còn ta, ngày nào cũng bất kể gió mưa đến học nàng quản lý sổ sách.
Tẩu tẩu dạy rất tận tâm, như thể muốn dốc hết những gì nàng định dạy trong năm, mười năm sau này, truyền hết cho ta lúc này.
Thỉnh thoảng, nàng vuốt đầu ta, khẽ nói:
"Như Ý nhà ta ngoan lắm. Sau này lỡ như ca ca muội không nên người, thì muội phải gánh lấy gia đình này, để mẫu thân được yên ổn lúc về già."
Ta cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Tẩu không ghét mẫu thân sao? Bà còn giúp ca ca nạp thiếp... còn cả muội nữa, muội cũng là muội muội của ca ca mà."
Tẩu tẩu khẽ lắc đầu:
"Không ghét. Người hứa với ta đâu phải mẫu thân. Ba năm nay, bà chưa từng bạc đãi ta. Trời lạnh thì lo cho ta có đủ áo mặc, đói bụng thì lo ta có đủ cơm ăn. Ngay cả cái năm nhà mình túng thiếu nhất, bà thà không mua áo ấm mùa đông cho bản thân, chứ chưa bao giờ quên bát nước đường đỏ mỗi khi ta tới kỳ nguyệt sự. Mẫu thân chỉ là... không giống ta mà thôi."
Nói đoạn, nàng chọc nhẹ vào má ta, mỉm cười:
"Còn Như Ý nhà ta, dù có cãi mẫu thân cũng vẫn đứng về phía ta. Một tiểu cô nương dễ thương như vậy, ai mà nỡ ghét chứ?"
Nàng vẫn đang cười... nhưng ta biết, nàng đang từ từ nói lời tạm biệt với chúng ta.
Ta giả vờ như không hay biết, mà nước mắt vẫn rơi không kìm được.
Ta ôm chặt lấy nàng, nghẹn ngào nói:
"Tẩu tẩu ơi... sau này nhất định phải sống cho thật tốt. Cho dù có đi nơi nào khác... cũng phải sống tốt hơn tất cả mọi người."
Tẩu tẩu sững sờ nhìn ta, nhưng rất nhanh liền dịu lại, mỉm cười nói:
"Như Ý của chúng ta thật thông minh, biết được tẩu tẩu muốn làm gì. Cảm ơn muội vì đã không nói cho ca muội biết những gì muội đã nhận ra."
Chuyện đã nói rõ, ta liền hỏi một việc mà ta vẫn luôn thắc mắc từ lâu:
"Tẩu tẩu à... hôm Yểu Nương đến, trái tim của tẩu liệu... có đau không?"
Nàng khẽ đáp, giọng nhàn nhạt:
"Đau chứ... đau muốn chết. Khi ta quen ca ca muội, huynh ấy là một người tốt. Nếu không phải vậy, ta đâu có ngốc đến mức ba năm qua hết lòng hết dạ vì huynh ấy, vì cái nhà này."
"Ta từng yêu huynh ấy bằng tất cả, không giữ lại gì cả. Và ta cũng tin... huynh ấy cũng từng yêu ta sâu đậm như thế.
Dù đến tận hôm nay, nếu ta thật lòng nói rằng - chỉ cần huynh ấy dám nạp thiếp, ta sẽ lập tức hòa ly, thì ca ca muội, dù có do dự, cuối cùng vẫn sẽ chọn cách cho Yểu Nương rời đi."
"Nếu đổi lại là nữ nhân khác, có khi sẽ nghĩ rằng: dù sao trượng phu vẫn còn lưu luyến mình, vậy thì cứ tiếp tục sống qua ngày đi. Nhưng ta từng tận mắt chứng kiến thứ tình cảm 'sống chết có nhau' thật sự là như thế nào. Mẫu thân ta tuy mất sớm, nhưng phụ thân chưa từng ngừng yêu bà, dù chỉ một ngày."
"Trước lúc lâm chung, phụ thân dặn ta một câu: nếu một ngày nào đó ca ca muội phụ ta, thì đừng quay đầu nhìn lại. Đừng nghĩ đến huynh ấy từng tốt với ta ra sao. Những điều đó... không còn quan trọng nữa." "Điều quan trọng là: ngay từ khoảnh khắc huynh ấy phụ ta... thì về sau, huynh ấy sẽ còn phụ ta thêm nhiều lần nữa. Nếu không dứt khoát được, thì không chỉ quá khứ bị lừa, mà tương lai cũng vứt đi theo."
"Phụ thân bắt ta hứa, tuyệt đối không làm loại nữ nhân hồ đồ, buông không được, giữ cũng chẳng xong. Ta biết ca ca muội không nỡ rời xa ta là thật, mà không buông được Yểu Nương... cũng là thật."
"Ngày tháng sau này dài như vậy, ta không muốn mỗi ngày sống trong tâm thế phải đo đếm xem vị trí của Yểu Nương, hay một nữ nhân nào khác nữa, trong lòng huynh ấy có vượt qua ta hay chưa. Sống như thế... thật sự đáng thương."
"Nếu thật sự còn yêu ta, sẽ không nỡ để ta chịu đựng dằn vặt như thế. Hiểu ra rồi... thì lòng cũng không còn đau nữa. Như Ý, muội cũng phải ghi nhớ kỹ: Sau này nếu gặp ai, hoặc là không yêu, đã yêu... thì phải cầu trọn vẹn. Tuyệt đối đừng đem bản thân ra so đo với nữ nhân khác mà khiến lòng mình hao mòn."
"Buông bỏ kẻ không xứng, mới có thể gặp được người thật lòng đáng để giữ."
Đó là đạo lý cuối cùng mà tẩu tẩu dạy ta.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P3)
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P5 - Cuối)
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.