Ngày tháng trôi qua như nước chảy, chẳng mấy chốc đã đến ngày ca ca nạp thiếp.
Yểu Nương rất biết cách chiều lòng ca ca, yến tiệc hôm ấy tổ chức cũng chẳng nhỏ, bằng hữu của huynh ấy đều có mặt đông đủ.
Họ như xem trò vui, nhìn tẩu tẩu ngôi nghiêm trang trong chính sảnh, không náo loạn, không nói một lời, lặng lẽ uống cạn chén trà do Yểu Nương dâng.
Đám người ấy cười đùa, chen nhau trêu chọc ca ca:
"Phùng huynh à, chúc mừng huynh đã lấy lại uy nghiêm, nhìn tẩu tẩu hiện giờ đúng là bị huynh dạy dỗ đến nơi đến chốn rồi đấy!"
Ca ca được tâng bốc đến đỏ mặt, hí hửng cười to:
"Phu nhân của ta vốn hiền thục, từ nay không ai được gọi nàng là 'yên chi hổ' nữa. Nhà ta từ nay sẽ là những tháng ngày hòa thuận vui vẻ."
Huynh uống rất nhiều rượu.
Say khướt rồi, lại lảo đảo tới chỗ tẩu tẩu, cười tít mắt nói:
"Nương tử, canh giải rượu đâu? Loại nàng hay nấu cho ta ấy."
Tẩu tẩu nhìn huynh ấy rất lâu, ánh mắt như khắc ghi lần cuối cùng hình bóng trước mặt.
Rồi nàng lặng lẽ cầm lấy một bát canh, đưa tới:
"Uống đi. Uống xong thì sống cho tốt. Phùng Quý Tuyên, từ nay đôi ta ân đoạn nghĩa tuyệt, mỗi người mỗi ngả."
Từ đó trở đi, ca ca không bao giờ còn được uống canh giải rượu do tẩu tẩu tự tay nấu nữa.
Cũng không bao giờ còn gặp lại nàng nữa.
Khi huynh ấy tỉnh rượu, thứ chờ đón huynh ấy chỉ là một tiểu viện trống trơn.
Ngay cả cái cây mà phụ mẫu tẩu tẩu từng trồng - cũng đã được ta âm thầm giúp nàng chuyển đi.
Ban đầu, ca ca vẫn tưởng tẩu tẩu chỉ đang giận dỗi mà thôi.
Nhưng đến khi huynh ấy chạy khắp các cửa tiệm trong nhà, tìm cả căn phòng nhỏ mà tẩu tẩu từng ở trước khi xuất giá, rồi lại tìm khắp các khách điếm trong thành Lâm An - cuối cùng cũng bắt đầu hoảng sợ.
Huynh ấy như ruồi mất đầu, chạy khắp nơi, gặp ai cũng hỏi: "Có thấy nương tử của ta không?"
Mẫu thân cũng cuống cuồng, bảo ta dẫn đám hạ nhân chia nhau tìm kiếm.
Ta chỉ khẽ lắc đầu:
"Không cần phí công đâu, tẩu tẩu sẽ không quay lại nữa."
Ca ca trừng mắt nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống:
"Muội nói bậy! Nàng không lâu trước đây còn vì ta mà ra tay với Yểu Nương, nàng yêu ta đến thế, sao có thể bỏ ta mà đi được?"
Khi ấy, Yểu Nương đứng lặng ở một bên, cúi thấp đầu, dáng vẻ như hận không thể tan vào hư vô, chẳng muốn để ai trông thấy.
Ta lạnh lùng nhìn nàng:
"Tự ngươi nói đi - bát điểm tâm ấy, là ngươi hạ dược, hay là tẩu tẩu ta hạ?"
Nàng còn muốn cãi, nhưng ta đã ra lệnh lôi Tiểu Phúc xuống đánh, lúc ấy nàng mới bật khóc, cuống cuồng van xin:
"Là thiếp... là thiếp làm! Phu quân đột nhiên nói không làm lễ nạp thiếp nữa, thiếp cứ nghĩ là do tỷ tỷ ngăn cản.
Thiếp chỉ muốn đánh cược một lần, muốn chia rẽ hai người, mong giữ được một chút vị trí cho bản thân..."
"Xin đừng đánh Tiểu Phúc nữa… nha đầu ấy chỉ thương thiếp, nàng ấy không biết gì cả..."
Tẩu tẩu từng nói: tình cảm giữa người với người, luôn là có qua có lại.
Tiểu Phúc đã một lòng một dạ với Yểu Nương, nghĩa là trong lòng Yểu Nương, cũng có nàng ta.
Nên nếu thật sự muốn tra rõ sự tình, với tẩu tẩu mà nói dễ như trở bàn tay.
Nhưng nàng không buồn truy hỏi, bởi vì - nàng không còn quan tâm nữa.
Đáp án này khiến ca ca như phát điên.
Huynh ấy cuối cùng cũng hiểu - ngay từ cái ngày đầu tiên đưa Yểu Nương về, tẩu tẩu đã bắt đầu chuẩn bị rời khỏi huynh ấy rồi.
Sự thật quá đỗi rõ ràng, khiến huynh ấy phát cuồng.
Huynh ấy đẩy mạnh Yểu Nương ngã xuống đất, gào lên:
"Đều do ngươi! Tất cả đều là do ngươi hại ta! Ta không cần ngươi nữa! Ta muốn nương tử của ta quay về!"
Huynh ấy còn muốn đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Yểu Nương, nhưng vừa cúi đầu liền thấy máu đang chảy ra dưới hạ thân nàng ta.
Mẫu thân vừa khóc vừa giáng cho huynh ấy một cái tát:
"Người kia đã bị con làm mất rồi, giờ đến đứa nhỏ trong bụng... con cũng muốn mất nốt sao!"
Đứa nhỏ trong bụng Yểu Nương rốt cuộc vẫn chẳng giữ nổi.
Khi trước nàng ta chính tay hạ dược, lượng thuốc tuy đã tính toán cẩn thận, nhưng rốt cuộc vẫn khiến thân thể suy nhược.
Chỉ một cú ngã, cũng đủ khiến nàng ta sẩy thai.
Ca ca mê man ngồi canh bên giường nàng ta.
Huynh ấy chỉ là do dự, yếu đuối, bản tính vốn chẳng phải người vô tình.
Từng chậu máu loãng được đại phu bưng ra, dần dần làm huynh ấy bừng tỉnh khỏi cơn mộng.
Huynh ấy nhìn Yểu Nương, rơi lệ mà nói:
"Chung quy là ta có lỗi với cả hai... Nhưng không có nàng ấy, ta chẳng muốn có ai cả.."
Tháng thứ hai kể từ khi ca ca mượn rượu giải sầu, toan tự hủy hoại bản thân mình, rốt cuộc cũng có tin tức của tẩu tẩu truyền về.
Xưa kia, sản nghiệp trong nhà được chia làm ba phần: một phần đặt dưới danh ca ca, một phần để mẫu thân đứng tên, phần còn lại được ghi dưới danh nghĩa của tẩu tẩu.
Tẩu tẩu từng nói, đợi ta đến tuổi cài trâm sẽ chuyển nhượng phần ấy cho ta.
Đáng tiếc, đến khi ta vừa tròn mười lăm, người ấy đã không còn là tẩu tẩu của ta nữa rồi.
Nàng đem phần sản nghiệp của mình bán đi, nghe nói rời Lâm An, sang phương khác an cư lập nghiệp.
Tẩu tìm đến một vị biểu huynh trong tộc, lại mời thêm một vị trạng sư, đến để xử lý việc hòa ly.
Tờ văn tự năm xưa, cả hai bên tông tộc đều có lưu giữ, nha môn cũng có một bản, việc này không cần tẩu tẩu đích thân ra mặt.
Ca ca dù có nguyện ý hay không, thì theo luật pháp, từ nay về sau họ đã không còn là phu thê nữa.
Tẩu để lại cho ca ca một vật cuối cùng- là cây quạt đàn hương năm xưa huynh ấy từng vì nàng mà học làm.
Trong quạt có kẹp một phong thư ngắn, lời lẽ ít ỏi mà sâu sắc:
Năm ấy ta hỏi, sao chàng không mua sẵn một chiếc xe gỗ, lại cứ khăng khăng tự tay làm, để rồi vụng về đến nỗi tay đầy thương tích. Chàng cười đáp: vì muốn bị thương trước mặt ta, để ta xót, để ta quay đầu, để ta biết trên đời này vẫn có người yêu ta như phụ thân ta đã từng. Tình cảm khi đó, là thật. Nên ta không hận chàng. Phùng Quý Tuyên, từ đây mỗi người một ngả, mong cuộc sống chàng từ nay luôn bình yên và tốt đẹp.
Lá thư ấy... là do ta cầu xin tẩu tẩu viết.
Dù gì đó cũng là ca ca ruột thịt, ta chẳng nỡ để huynh ấy mãi chìm trong u uất.
Thế nhưng ca ca lại ôm chặt phong thư ấy mà khóc - lệ ướt nhòa cả nét chữ.
Ánh sáng cuối cùng trong mắt huynh ấy cũng theo đó mà vụt tắt.
Huynh ấy nghẹn giọng:
"Tần Tri Nguyệt, nàng quả thật tàn nhẫn... đến cả một chút hận cũng không buồn để lại cho ta."
Kẻ trong lòng chẳng còn ánh sáng, chỉ càng sa sút hơn trước.
Các cửa tiệm của nhà ta lần lượt sập tiệm từng gian một, cho đến khi người hầu đều bị cho nghỉ.
Yểu Nương cũng thừa lúc rối ren, trộm một khoản ngân lượng rồi dẫn Tiểu Phúc bỏ trốn.
Trước khi đi, nàng để lại một bức thư rất dài để mắng ca ca ta.
Nàng nói mình vốn dĩ là vì tiền mới tiếp cận ca ca, không ngờ ca ca lại vô dụng đến vậy, khó trách tẩu tẩu lại không cần thứ phế vật như huynh ấy.
Mẫu thân cả đời đều tin rằng về già phải dựa vào con trai, bà còn muốn bán nốt cửa hàng tổ truyền cuối cùng để giúp ca ca gầy dựng lại từ đầu.
Ta nổi giận, nói nếu không đưa cửa hàng ấy cho ta, thì đừng nhận ta là con gái nữa.
Bà vẫn còn muốn nhận ta là con, nên tài sản cuối cùng trong nhà đã về tay ta.
Ta học theo tẩu tẩu, từng chút từng chút một bôn ba buôn bán.
Tình cảm thật quá đáng sợ, vẫn là ngân lượng thực tế hơn.
Năm năm sau, ta gặp lại tẩu tẩu ở một toà thành lớn khác.
Nàng trông chẳng khác mấy so với trước, trong tay ôm một tiểu cô nương, đang chu chu môi giận dỗi với nam nhân phía sau lưng.
Nam nhân kia trời sinh tuấn tú, thậm chí còn đẹp hơn cả tẩu tẩu.
Hắn cầm một cây cán bột đuổi theo phía sau tẩu tẩu, vừa đội mũ sa vừa dỗ dành:
"Nương tử, ta nhớ rồi, lần sau ra khỏi cửa nhất định sẽ đội mũ sa, không để tiểu nương tử nào khác nhìn thấy dung mạo của tướng công nàng. Ta thật không biết sáng sớm cũng có người ném hoa cho ta. Nàng đánh ta vài cái cho hả giận đi, con gái còn đang buồn ngủ, chúng ta đưa con về nhà thôi."
Bên cạnh có người trêu ghẹo:
"Dương tướng công, lại bị nương tử nhà huynh đánh à?"
Hắn cười hì hì đáp:
"Phải đó phải đó, nương tử ta để tâm đến ta, bằng không thì đã mặc kệ ta rồi."
Tẩu tẩu thẹn đến đỏ mặt, vội vàng giành lấy cây cán bột từ tay hắn:
"Họ Dương kia, ta đánh ngươi là chuyện của ba năm trước rồi, khi đó chúng ta còn là đối thủ làm ăn. Thành thân rồi, ta đã từng đánh ngươi lúc nào? Danh xưng "sợ vợ" ấy ngươi nghe chưa đủ sao?"
Hắn lập tức ôm lấy tẩu tẩu:
"Chính là chưa nghe đủ, chính là muốn nàng quản ta cả đời."
Hóa ra, người từng trải qua tình yêu, cho dù đã từng bị tổn thương, vẫn có thể dũng cảm đứng dậy bắt đầu lại từ đầu.
Tẩu tẩu của ta đã gặp được người khiến lòng nàng an yên, cuối cùng nàng cũng có thể nở một nụ cười thật lòng.
Nụ cười của nàng, thật sự rất đẹp.
HẾT
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
NGƯƠI MUỐN NẠP THIẾP SAO? ĐỂ TA THAY NGƯƠI NẠP (P4)
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.