Bố mẹ tôi từ lúc tôi 10 tuổi trở đi đã không đánh tôi nữa, nói là để bảo vệ lòng tự tôn (mà rất mong manh) của con trai.
Nhưng thay vào đó… chỉ cần tôi phạm lỗi là bắt tôi viết kiểm điểm.
Mà các anh chị biết đấy, tôi 6 tuổi rưỡi vào lớp 1, 10 tuổi mới chỉ học lớp 3.
Cuối kỳ lớp 3, bài văn yêu cầu tối đa 300 chữ, còn bài kiểm điểm thì phải 800 chữ…
Không viết xong thì cấm ra ngoài chơi, viết không “thấm” thì viết lại!
Điều làm tôi khó hiểu nhất là: viết xong nộp lên, bố tôi không chỉ sửa chính tả, mà còn “ân cần” hỏi:
“Đoạn này sao con không viết thế này? Viết vậy thể hiện con vô tình phạm lỗi, dễ được tha thứ hơn chứ?”
“Đoạn này sao không thêm cảm xúc? Phải có mâu thuẫn tâm lý, day dứt vào thì người ta mới cảm động chứ…”
Đây chẳng phải là… mớm cung sao??!
Nhưng năm tôi 10 tuổi là thời nổi loạn nhất. Dưới tay tôi khi đó còn có một đội “anh em” bá đạo, mỗi ngày sau giờ tan học cửa nhà tôi còn có hai thằng lính gác canh.
Mà cứ để chúng nó thấy mình cắm mặt viết kiểm điểm thì mất mặt vãi, nên mỗi lần bố yêu cầu viết lại, tôi rút kinh nghiệm cực nhanh, để lần sau thoát thân sớm hơn.
Sau đó, đến lớp 4, cô giáo văn đột nhiên phát hiện lớp có “thiên tài viết văn”.
Dù đọc pinyin không thạo, chữ viết xấu thậm tệ, nhưng viết văn thì như rồng bay phượng múa, tâm lý nhân vật cực kỳ sống động. Chuyện đóng cái cửa sổ mà tôi cũng viết thành tâm trạng đấu tranh nội tâm mười mấy vòng…
Cô cho tôi thi văn cấp huyện – hóa ra tôi sinh ra để thi văn thật: 2 tiếng 800 chữ mà dư cả nửa thời gian, thường tôi viết 1000 chữ trong 1 tiếng rồi ngồi… vẽ máy bay.
Ba lần thi cấp tỉnh: hai giải nhất, một giải nhì.
Học tiểu học thành nhân vật “gây bão” vì viết văn hay, dù điểm lúc cao lúc thấp.
Lên cấp 2, kiểm điểm tăng lên 3000 chữ, tôi đã đăng được truyện lên báo “Vị Nam Nhật Báo”.
Cấp 3, kiểm điểm lên 5000 chữ, còn tôi có thể trong một ngày viết 8000 chữ, tiện thể tranh luận triết học với bố bằng văn bản…
Lên đại học, không ai bắt viết kiểm điểm nữa, nhưng ngọn lửa viết kiểm điểm đã bùng cháy trong tôi rồi.
Thế là tôi bắt đầu nhận viết thư tình thuê để kiếm tiền.
Đặc biệt giỏi kiểu viết thư nhận lỗi – cầu xin bạn gái tha thứ. Bài nào cũng “đi thẳng vào tim”, khiến người đọc cảm giác chàng trai đã tuyệt vọng, hối hận từ tận linh hồn, mong được cứu rỗi…
Đó có lẽ là thành tựu giáo dục lớn nhất của bố mẹ tôi.
Không những bảo vệ được cái lòng tự trọng “dễ vỡ” của tôi… mà còn dạy tôi một cái nghề.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái?
Con cái bao nhiêu tuổi thì bạn sẽ cho nó tiếp xúc xã hội, dùng phương thức nào?
Cha mẹ có thể công bằng với các con không?
Tại sao con cái càng lớn càng không muốn nói chuyện với chúng tôi?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.