Ai cũng có món không thích ăn, nhưng thay vì dạy con tấn công vào thói kén ăn của người khác để trả đũa, hãy hướng con đến "Kỹ năng sinh tồn xã hội". Bằng "Quy tắc Một Miếng" và tư duy của một người khéo léo, con không chỉ giải quyết êm đẹp món nấm đáng sợ mà còn ghi điểm tuyệt đối trong mắt ông bà, đồng thời trang bị cho mình bản lĩnh để sau này không bị đói hay mất mặt trong bất kỳ bữa tiệc xã giao nào.
Mẹ là chỗ dựa lớn nhất của tôi trên thế gian này. Trong vòng tay yêu thương của mẹ, tôi biết bất cứ lúc nào tôi cũng không bao giờ đơn độc. Cảm ơn mẹ, nhờ sự dịu dàng và thấu hiểu ấy, mà gia đình chúng tôi mới được trọn vẹn và hạnh phúc.
Khi con trai nói: "Con chỉ muốn trở thành một người bình thường." Đừng vội lo lắng, đây là thời điểm vàng để dạy con bài học sâu sắc nhất về hiện thực cuộc sống. Bạn có thể mượn hình ảnh "chú vịt bơi thong thả" để con nhìn thấu thế nào là cuộc sống "bình thường"
Đỉnh cao của việc giữ chồng là "không giữ": Thả cho chơi game thì tự chán, thấy trốn vào phòng sách né việc thì giả vờ lơ, bởi tôi chọn làm "đồng đội" bao dung cho những lúc anh mệt mỏi, thay vì làm "bảo mẫu" đi quản thúc một nhân cách vàng đã từng khổ luyện qua gian khó.
Khi con người không được trang bị tư duy đúng cho những quyết định lớn, họ sẽ dùng toàn bộ năng lượng để kiểm soát những điều vụn vặt — và cái giá phải trả thường rất đắt.
Trong thế giới của những mối quan hệ, có một nghịch lý nghiệt ngã: Người càng khao khát tình yêu thì càng khó có được nó, còn người sống thư thái như chẳng cần đến tình yêu thì lại được vây quanh bởi sự ái mộ. Tại sao lại có sự "bất công" này?
Vào một buổi chiều vô cùng bình thường tại một hội thảo ngành, tôi – trong bộ vest chỉnh tề, tóc tai chải chuốt – bỗng khựng lại vì một câu nói của một vị tiền bối: "Cậu bé, mới tốt nghiệp đúng không? Trẻ thật". Tôi kiểu...??!
Hãy tưởng tượng một buổi chiều muộn, bạn nhận được tin nhắn từ một người bạn thân mà bạn vừa quen được gần một năm. Họ đang gặp rắc rối và tìm đến bạn để trút bầu tâm sự. Bạn gác lại mọi công việc, dành hàng giờ đồng hồ để lắng nghe, phân tích và đưa ra những lời khuyên chân thành nhất. Thế nhưng, vài ngày sau, bạn bàng hoàng nhận ra họ đã làm ngược lại hoàn toàn những gì bạn nói.
Khi bạn cảm thấy sự chân thành của mình nên được tiếp nhận, thì lúc đó bạn đã không còn sự chân thành thuần túy nữa. Cái bạn có chỉ là sự áp đặt người khác lấy cớ là sự chân thành. Bạn chỉ hy vọng người khác nghe lời bạn, bạn chỉ cảm thấy người khác PHẢI nghe lời bạn.
Còn trong hoàn cảnh gia đình, "Trọng sinh làm nam phụ, tôi gặp anh trai có hệ thống...", đây là cách cậu em học hỏi anh trai để trở nên biết suy nghĩ, biết đối xử tốt với mọi người, sẽ được yêu quý và có lợi.
Trong bối cảnh phải "va chạm xã hội" - bị bắt nạt, cách xử lý của cậu bé cho thấy một nội tâm mạnh mẽ mà từ đó người lớn có thể học hỏi: Xin lỗi ư? Phải có thành ý mới được chấp nhận!
Khi con gái tôi học lớp mẫu giáo bé, cô giáo có một chủ đề: hỏi các bé nghề nghiệp của bố mẹ mình là gì.
Con bé nói: “Bố con đi làm thuê, mẹ con cũng đi làm thuê.”
Bố mẹ tôi từ lúc tôi 10 tuổi trở đi đã không đánh tôi nữa, nói là để bảo vệ lòng tự tôn (mà rất mong manh) của con trai.
Nhưng thay vào đó… chỉ cần tôi phạm lỗi là bắt tôi viết kiểm điểm.
Câu nói này nhấn mạnh một sự thật tâm lý sâu sắc: những thiếu thốn hoặc khao khát không được thỏa mãn trong giai đoạn hình thành nhân cách (niên thiếu) có thể trở thành động lực ẩn, hoặc xiềng xích vô hình, chi phối hành vi và quyết định của một người trưởng thành suốt cuộc đời.
Có.
Và điều thú vị là kỹ năng này ảnh hưởng đến mọi lĩnh vực trong cuộc sống — công việc, tình yêu, gia đình, nuôi dạy con, quản lý tài chính, giao tiếp… nhưng hầu hết mọi người không bao giờ được dạy bài bản.
Hoàn cảnh khó khăn nhất trên đời không phải là hoàn cảnh cực kỳ tồi tệ, cực kỳ kinh tởm, không có gì tốt cả.
Mà là hoàn cảnh nửa tốt nửa xấu, vừa có cái tốt vừa có cái xấu, nhưng tổng thể đang hướng tới cái xấu. Không tin, bạn có thể ngẫm thử xem?
Tôi phát hiện rất nhiều phụ huynh trong gia đình đông con có một lầm tưởng, đó là con cái cần sự công bằng, cần được đối xử như nhau. Rồi họ nhận ra, họ càng muốn làm mọi thứ công bằng, thì con cái càng yêu cầu công bằng cao hơn, lại càng so đo nhiều hơn.
Đây là phần 2 nói chi tiết hơn về 10 kỹ năng rất quan trọng nhưng đại đa số mọi người đều không được dạy bài bản, cùng xem bạn đang có những kỹ năng nào nhé.
Tất cả những người không tôn trọng bạn đều đang đánh cược rằng bạn không có tương lai. Rằng bạn sẽ chịu đựng, bạn sẽ quên đi. Ngay cả khi bạn còn nhớ, bạn cũng không có khả năng phản kháng.
Hồi nhỏ con cái suốt ngày bám riết chúng tôi, muốn đi một bước theo một bước, líu lo nói không ngừng, chúng tôi lại thấy rất phiền.
Tại sao con cái càng lớn càng không muốn ở cùng chúng tôi, cũng không muốn nói chuyện với chúng tôi nữa, đôi khi bạn hỏi một câu nó đáp một câu, thậm chí có lúc bạn hỏi nó cũng không nói?
Bạn cho rằng nên để con tiếp xúc xã hội từ khi mấy tuổi, dùng phương thức nào thì phù hợp?
Thật ra cũng không có một đáp án phù hợp cho tất cả, mỗi bé là một tính cách và sở thích riêng, nhưng tựu trung lại, cha mẹ vẫn nên là hình mẫu và người dẫn dắt.
Hiện nay phụ huynh đều đang thúc ép con học.
Hễ có chút điều kiện kinh tế nào cũng khó tránh khỏi chạy đua. Những người không có điều kiện cũng phải tạo điều kiện để thúc con phải cố gắng. Trong tình huống này, phụ huynh làm thế nào để duy trì nhịp điệu của mình, giúp con trưởng thành không vội vã?
Nhân ngày 20/10, lời chúc nào là ý nghĩa cho phụ nữ? Xinh đẹp, rạng rỡ, thành công, hay hạnh phúc? Cùng nhau xem lời chúc "thoát khung" mà mình đọc được dưới đây, mọi người cảm thấy thế nào nhé