Khi còn nhỏ, ta thiếu rất nhiều thứ – tiền bạc, tự do, quyền quyết định – nhưng lại hiếm khi thấy trống rỗng.
Càng lớn lên, càng có nhiều hơn – công việc, thu nhập, mối quan hệ – nhưng lại có những khoảnh khắc cảm thấy… rỗng bên trong.
Thật ra, đây là một trạng thái phổ biến của sự trưởng thành.
Dưới đây là vài dòng chiêm nghiệm về lý do tại sao chúng ta càng đi xa, lòng lại càng thấy vắng.
Xã hội dạy chúng ta rất rõ cách đạt được thành công: học giỏi, làm việc chăm chỉ, kiếm nhiều tiền...
Nhưng lại rất ít khi dạy “Sau đó thì sao?”
Nhiều người đạt được những cột mốc mà trước đây họ nghĩ sẽ làm mình hạnh phúc, nhưng khi chạm tới, họ lại thấy không vui như tưởng tượng, hoặc niềm vui chỉ tồn tại rất ngắn.
Một người học ngành tài chính vì “ổn định”, 10 năm sau có thu nhập cao nhưng luôn thấy mệt mỏi khi đi làm. Hay một người mua được căn nhà mơ ước, nhưng sau đó lại thấy cuộc sống… không khác gì trước.
Đây là điều mà Viktor Frankl từng nhắc đến: "Con người không chỉ cần thành công, mà cần ý nghĩa".
Khi cuộc sống thiếu ý nghĩa, mọi thứ dù đầy đủ vẫn có thể trở nên… rỗng.
Đôi khi, vấn đề không nằm ở việc ‘đạt được rồi mà không vui’, mà nằm ở việc bạn đã theo đuổi một đích đến chưa bao giờ thực sự thuộc về mình.
Thời thơ ấu, ta sống bằng trải nghiệm: chơi chỉ để chơi, cười không cần lý do, thích một thứ chỉ vì nó làm mình vui...
Nhưng khi trưởng thành, cuộc sống dần trở thành một hệ thống vận hành:
Ta bắt đầu sống như một người vận hành cuộc đời, thay vì một người đang trải nghiệm nó.
Bạn lái xe từ văn phòng về nhà vào lúc 6 giờ tối. Khi đứng trước cửa nhà, bạn bỗng nhận ra mình không hề nhớ gì về đoạn đường vừa đi qua. Bạn đã lái xe bằng "chế độ tự động", tâm trí bận rộn tính toán KPI cho ngày mai hoặc lo lắng về học phí của con. Khi mọi hành động đều được lên lịch trình như một dòng code—sáng họp, trưa ăn cơm văn phòng, chiều đón con, tối lướt điện thoại—chúng ta không còn sống, mà là đang "vận hành".
Dưới góc độ xã hội học, sự trưởng thành để vận hành cuộc đời thường đi đôi với tính ổn định và lặp lại. Bạn có thể dự đoán gần như chính xác ngày mai của mình sẽ diễn ra như thế nào.
Sự ổn định này giúp xã hội vận hành, nhưng lại bóp nghẹt Tính mới lạ (Novelty) – thứ nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta khi còn trẻ. Khi mọi thứ đều có thể dự đoán trước, thế giới mất đi sự kỳ diệu. Cuộc sống bắt đầu chạy, còn chúng ta thì chỉ theo sau. Chúng ta đang sống cho các thuật toán của xã hội (phải có nhà trước 30 tuổi, phải có con trước 35...) mà quên mất nhịp điệu sinh học và cảm xúc của riêng mình.
Sự trống rỗng không đến từ việc thiếu hoạt động, mà đến từ việc mất kết nối với cảm xúc trong chính những hoạt động đó.
Càng trưởng thành, chúng ta càng có nhiều mặt nạ: Một người sếp quyết đoán, một người cha trách nhiệm, một người con hiếu thảo. Chúng ta bận rộn diễn tròn vai đến mức quên mất việc chăm sóc cái "Tôi" nguyên bản ở bên trong.
Nhà tâm lý học Carl Jung từng nói về khái niệm Persona (Mặt nạ). Nếu bạn dành quá nhiều thời gian để sống cho kỳ vọng của gia đình và xã hội, cái "Tôi" thật sự sẽ bị bỏ đói.
Bạn có thể là một vị sếp quyết đoán khiến nhân viên nể sợ, hay một người cha gương mẫu luôn nói những điều đúng đắn với con cái. Nhưng có những khoảnh khắc, khi đứng một mình trước gương trong nhà tắm, bạn nhìn thấy một người lạ. Bạn bỗng khao khát được trở lại là đứa trẻ từng thích vẽ bậy, thích đạp xe lang thang không mục đích, hay chỉ đơn giản là được... sai một lần.
Bạn có thể nhìn thấy chính mình là một người con luôn “ngoan”, đến mức không biết mình thật sự thích gì.
Có những người 30–40 tuổi… không trả lời được mình muốn gì.
Sự trống rỗng chính là khoảng cách giữa con người mà bạn đang thể hiện ra ngoài và con người mà bạn thực sự khao khát được là.
Chúng ta có hàng ngàn bạn bè trên mạng xã hội, có những nhóm chat công việc nổ thông báo liên tục, nhưng lại thiếu đi những kết nối sâu (Deep connection).
Trong xã hội hiện đại, có một nghịch lý đau lòng: Các thành viên ngồi chung một mâm cơm nhưng mỗi người đều đeo đuổi một thế giới riêng trên màn hình điện thoại. Chúng ta giao tiếp nhiều hơn nhưng thấu hiểu ít đi.
Bạn đăng một tấm ảnh gia đình đi du lịch, nhận được hàng trăm lượt tương tác và những lời trầm trồ: "Thật ngưỡng mộ quá!". Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trên bàn ăn, mỗi người đang nhìn vào một màn hình riêng, chỉ nghe thấy tiếng muỗng đũa va vào chén. Bạn có hàng ngàn bạn bè trên Facebook, nhưng khi gặp một thất bại đau đớn, bạn lướt danh sách liên lạc và nhận ra không thể gọi cho ai lúc 2 giờ sáng mà không thấy mình đang "làm phiền".
Cảm giác trống rỗng nảy sinh khi bạn nhận ra mình có thể chạm vào bất kỳ ai trên mạng, nhưng không ai chạm được vào tâm hồn mình.
Cảm giác trống rỗng không phải là một lỗi cần sửa. Nó là một tín hiệu cần được lắng nghe.
Nó đang nói rằng:
Không có một công thức chung, nhưng có vài hướng đi đơn giản:
Bạn không cần làm hết những điều này. Chỉ cần làm một điều nhỏ thôi, nhưng làm thật.
Trưởng thành không phải là một quá trình tích lũy thêm những thứ bên ngoài, mà là quá trình gạn lọc để tìm thấy sự bình yên bên trong. Đừng sợ khoảng trống, hãy học cách ngồi lại với nó và lắng nghe xem nó đang muốn nói gì với bạn. Có thể thứ bạn đang thiếu không phải là thêm một điều gì đó để lấp đầy, mà là dũng cảm bỏ đi những thứ chưa bao giờ thực sự thuộc về mình.
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.