Vẫn là năm tôi năm tuổi, lần đầu tiên tôi lấy trộm tiền.
Kỹ thuật quá kém, mẹ vừa đi vệ sinh ra sờ vào túi đã phát hiện có gì đó không ổn.
“Tại sao con lại lấy tiền của mẹ?” – lần này mẹ rất nghiêm khắc.
Tôi muốn mua một chiếc cặp mới, nhưng không có tiền. Lúc đó tôi gần như bật khóc.
“Thế tiền của mẹ là do mẹ đi ăn trộm của người khác mà có sao?” mẹ hỏi.
“Không… là do mẹ vất vả kiếm được.”
Vài ngày sau, mẹ đưa cho tôi một bản “bảng lương”: rửa bát, nấu cơm, quét nhà… mỗi việc đều có thể kiếm được hai ba hào.
Gần đến kỳ hai của năm học, tôi đã dùng chính số tiền mình kiếm được để mua chiếc cặp yêu thích nhất.
Nếm được “vị ngọt” của việc tự kiếm tiền, tôi không còn thỏa mãn với việc chỉ kiếm tiền từ người nhà nữa.
Vào đại học, tôi bắt đầu đi làm thêm, viết bài, thử mọi cách để kiếm tiền tiêu vặt. Bố chê tôi không lo học hành, còn mẹ thì thuyết phục ông:
“Con gái sớm tiếp xúc với xã hội thì sau này mới không bị lừa.”
Đi làm thêm gặp phải đồng nghiệp vô lý, tôi tủi thân khóc gọi điện cho mẹ.
Tôi tưởng mẹ sẽ bảo “thôi nghỉ đi, mình đâu thiếu vài đồng”, ai ngờ mẹ nói rất kiên quyết:
“Con không sai thì không có gì phải hổ thẹn. Đừng vì người khác mà bỏ lỡ cơ hội. Ngoài xã hội kiểu người đó con trốn cũng không thoát, chẳng cần sợ, chỉ cần giữ quan hệ tốt với những đồng nghiệp khác là được.”
Khi gọi video với mẹ, bà hay ngắm tôi trên màn hình rất lâu, rồi vui vẻ khen:
“Con gái mẹ sao mà xinh thế.”
Có lúc tôi áp lực quá lớn, gọi video chẳng buồn nói chuyện. Mẹ gọi, tôi còn gắt gỏng giọng khóc nấc:
“Con đang bực, mẹ đừng nói nữa!”
Mẹ im lặng một lúc rồi nói:
“Giờ con xúc động quá, mẹ sợ lắm khi nói chuyện với con.”
Rồi mẹ dập máy.
Đến khi bình tĩnh lại, tôi gọi lại xin lỗi, mẹ lại cười hiền, ngắm tôi rồi bảo:
“Con gái mẹ cười lên vẫn đẹp nhất.”
Hồi nhỏ mỗi lần cãi nhau, mẹ chưa bao giờ ép tôi nghe đạo lý lúc tôi đang tức. Mỗi lần sau tranh cãi, khi thức dậy, bên gối tôi luôn có một bức thư dài mẹ viết.
Khi tôi thi đại học, trượt môn toán, kỳ nghỉ hè lớp 12 là quãng thời gian u ám nhất. Mẹ chẳng nói gì, bỏ mặc bố và em trai, dẫn tôi đi khắp nửa vùng phía Nam để ngắm biển.
Mẹ nói:
“Mẹ sinh con ra không phải để bắt con vào trường danh giá hay kiếm thật nhiều tiền.”
“Không có gì quan trọng bằng việc con gái mẹ được hạnh phúc.”
Thực ra tâm trạng tôi hay tệ lắm. Mất ngủ là chuyện thường, ăn uống qua loa, cáu gắt đến mức bóp cánh tay mình đầy vết bầm, mà vẫn chẳng xả được.
“Mỗi khi con không chịu đựng nổi thì nhất định phải nói với mẹ, mẹ sẽ đưa con đến gặp bác sĩ tâm lý. Đừng sợ bị kỳ thị. Nếu bác sĩ chẩn đoán có bệnh thì mình chữa, chẳng ai cười nhạo con đâu. Mẹ sẽ không để con gái mình bệnh mà chẳng ai quan tâm.”
Mẹ tôi không phải nhà giáo dục, cũng chẳng phải trí thức cao siêu. Cách mẹ dạy dỗ hoàn toàn dựa trên sự tin tưởng và tôn trọng nhân cách độc lập, bình đẳng.
Tôi biết ơn và hiểu rõ sự may mắn của mình.
Mẹ là chỗ dựa lớn nhất của tôi trên thế gian này. Trong vòng tay yêu thương của mẹ, tôi biết bất cứ lúc nào tôi cũng không bao giờ đơn độc.
Cảm ơn mẹ, nhờ sự dịu dàng và thấu hiểu ấy, mà gia đình chúng tôi mới được trọn vẹn và hạnh phúc.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Bạn đã từng thấy những cách giáo dục nào của cha mẹ khiến bạn kinh ngạc (ấn tượng sâu sắc)? (P1)
Bạn đã từng thấy những cách giáo dục nào của cha mẹ khiến bạn kinh ngạc (ấn tượng sâu sắc)? (P2)
Nếu một người nói với bạn "Tôi không phải là người tốt đâu" thì điều này có ý nghĩa gì?
"Tôi không phải là người tốt đâu" và "Tôi là người xấu" có khác nhau không?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.