Khi con gái tôi học lớp mẫu giáo bé, cô giáo có một chủ đề: hỏi các bé nghề nghiệp của bố mẹ mình là gì.
Con bé nói: “Bố con đi làm thuê, mẹ con cũng đi làm thuê.”
Lúc đó con còn nhỏ, mỗi khi tôi phải tăng ca, để con không quấy, tôi thường dẫn con ra quán pizza trước khu chung cư ăn, còn tôi ngồi bên cạnh làm việc.
Nên khi cô giáo hỏi: “Thế con có biết mẹ làm ở đâu không?”, con bé đáp: “Biết ạ, ở quán pizza.”
Sau này có lần tôi đưa con đến công ty, con ngạc nhiên hỏi:
“Hóa ra mẹ không làm ở quán pizza à? Vậy pizza mình ăn toàn là phải mua ạ?”
Tôi chỉ biết câm nín: “Cho dù mẹ có làm ở đó thì cũng phải mua thôi con ạ.”
Con còn nhỏ nên chưa hiểu về thu nhập gia đình.
Có lần đi chơi, thấy tôi mua đồ ăn, nước uống, con cũng muốn mua nhưng không có tiền, bèn thắc mắc:
“Vì sao bố mẹ tiêu tiền thoải mái mà con lại không được?”
Thế là tôi giải thích rằng sau khi trừ hết chi tiêu, mỗi ngày nhà mình chỉ có thể dùng một khoản nhỏ, mà con cũng là thành viên trong nhà, nên tôi cho con ngân sách 5 tệ mỗi ngày.
Kể từ đó, khi tiền trở thành “của mình”, con bắt đầu biết tiết kiệm.
Mỗi lần ra ngoài, gặp món đồ mình thích là lại xem giá trước. Có khi món đồ chơi mười mấy tệ, nếu thật sự muốn mua, con sẽ tự tính toán rồi nói:
“Con dùng trước tiền của ngày mai và ngày kia nhé.”
Tôi cũng tôn trọng quyết định đó.
Bọn trẻ trong mẫu giáo cũng có “vòng xã giao”, thường bàn chuyện đồ chơi hot.
Những lúc ấy tôi chủ động mua cho con, và nói rõ rằng: “Mấy món này nhà mình có thể mua được, nằm trong khả năng ngân sách của gia đình mình.”
Dần dần, con học được thói quen so sánh giá và chất lượng khi mua đồ.
Có lần tôi đi cùng con chọn đồ chơi “bóp bóp xả stress”, con chọn cái đắt hơn, tôi hỏi vì sao, con bảo:
“So sánh không chỉ là so giá, còn phải xem chất lượng nữa. Cái này bóp ra còn lè lưỡi, mấy cái kia thì không mẹ ạ.”
Tôi thấy con nói rất đúng.
Không lâu sau, con muốn mua một chiếc xe đạp.
Ngân sách gia đình đặt ra là 300 tệ, nhưng con chọn chiếc khoảng 500, vượt chỉ tiêu 200 tệ.
Thế là chúng tôi cùng bàn cách kiếm thêm 200 tệ ấy.
Con nghĩ một lúc rồi nói: “Hay mình đi bán hàng rong đi?”
Tôi giúp con nhập một ít tai thỏ và kẹp tóc phát sáng, hai mẹ con ra quảng trường bán.Con hô bán hàng, tôi thu tiền — tiếc là bán được ít.
Trên đường về, con ỉu xìu bảo: “Mẹ ơi, kiếm tiền khó thật đấy.”
Sau đó, cuối cùng con cũng có đủ tiền mua xe (thật ra bố “tài trợ tình thương” 150 tệ, chứ bán hàng được chẳng bao nhiêu).
Khi chạy xe, con vừa nâng niu vừa tự hào, vì đó là chiếc xe mình tự kiếm tiền để mua.
Tôi nghĩ: có nên nói với con về tài chính gia đình không? — Có chứ.
Là thành viên trong gia đình, cùng chia sẻ khó khăn và hạnh phúc là điều cơ bản.
Nhà nghèo mà nuôi con kiểu “giàu sang” dễ khiến con sau này không được vậy nữa sẽ sinh ra tâm lý oán trách.
Nhà giàu mà nuôi con kiểu “nghèo khó” dễ khiến con mang tâm lý thiếu thốn.
Trong khả năng của mình, hãy cho con điều tốt nhất.
Nếu không thể, hãy nói với con rằng “bố mẹ đã cố hết sức rồi” —
Tôi nghĩ, như thế là đủ.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Tại sao con cái càng lớn càng không muốn nói chuyện với chúng tôi?
Con cái bao nhiêu tuổi thì bạn sẽ cho nó tiếp xúc xã hội, dùng phương thức nào?
Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.