MỤC LỤC

    Năm nhất chắc anh sẽ đưa con gái đi nhập học đúng không?

    Sau khi đưa đi thì cùng con ra căn-tin ăn một bữa, dạo quanh một vòng, để nắm được giá đồ ăn trong căn-tin.

    Rồi cũng nên đi quanh khu vực gần trường, vào mấy quán cơm nhỏ ăn thử một hai bữa, để biết mức giá bên ngoài.

    Trước khi về thì mời mấy cô bạn cùng phòng của con ăn một bữa, chọn chỗ hơi tốt một chút — như vậy cũng biết giá ăn ngoài rồi.

    Khi rảnh, anh có thể mở app đặt đồ ăn xem thử giá, trong lòng cũng có ước lượng.

    Ở nhà, con gái thích ăn hoa quả gì thì ra mấy cửa hàng gần trường xem, mua cho con ít trái cây, cũng biết giá cả ra sao.

    Nếu gia đình bình thường thì tính trung bình một tháng:

    Một nửa ăn ở căn-tin.

    Một nửa ăn ngoài.

    Thỉnh thoảng tụ tập bạn bè một bữa.

    Rồi thêm chi phí mua trái cây cách vài ba ngày.

    Cộng thêm tiền mua đồ sinh hoạt lặt vặt, mấy thứ con thích, thì dự trù thêm vài trăm tệ.

    Nếu điều kiện khá hơn thì cho thêm một chút.

    Cộng hết lại là ra mức chi tiêu cơ bản.

    Những khoản lớn khác có thể để báo lại sau, như vài nghìn tệ học thêm, vé máy bay, du lịch, đổi điện thoại hay laptop v.v.

    Như vậy con sẽ không phải chịu khổ, cũng không đến mức không có tiền giao tiếp mà tự ti; không thể tiêu hoang, nhưng vẫn mua được vài món mình thích, sống thoải mái mà học hành yên tâm.

    Chỉ cần con không đua đòi hư vinh thì cũng chẳng đi sai đường.

    Bố tôi – một người đàn ông đúng kiểu truyền thống – hồi năm 2004 cũng đưa tôi đi nhập học như vậy. Ông âm thầm quan sát, tự tính toán mức sinh hoạt phí hợp lý, mỗi năm còn tăng thêm một hai trăm tệ vì lạm phát, nếu yêu đương thì cộng thêm hai trăm tệ nữa.

    Ông có bạn bè, đồng nghiệp, đôi khi trò chuyện về tiền sinh hoạt của con – có người cho nhiều, có người cho ít – nhưng ông hiểu rõ không thể so sánh được.

    Thành phố khác nhau, giá cả khác nhau, điều kiện gia đình khác nhau, cách dạy con khác nhau, tính cách các con cũng khác nhau.

    Chỉ cần tự mình hiểu và nắm rõ là được, đừng tưởng tượng hay nghe người khác nói bao nhiêu rồi bắt chước.

    Thực tế chứng minh ông tính rất chuẩn — vừa đủ, không cần lo ăn uống, có thể ra ngoài chơi với bạn bè, mua chút đồ mình thích, nhưng cũng phải biết tiết kiệm. Không nhiều, không ít, vừa vặn.

    Tóm lại… bố tôi làm nghề giáo, mà lại dạy toán.

    • https://tinyurl.com/3bkpzpzk

    BÀI VIẾT LIÊN QUAN

    Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái?

    Con cái bao nhiêu tuổi thì bạn sẽ cho nó tiếp xúc xã hội, dùng phương thức nào?

    Bạn đã từng thấy những cách giáo dục nào của cha mẹ khiến bạn kinh ngạc (ấn tượng sâu sắc)? (P1)

    Cha mẹ có nên nói cho con cái biết tình hình tài chính thực sự của gia đình không?

    Cha mẹ có thể công bằng với các con không?

    Vì sao người ta hết yêu nhưng không chia tay?

    Chân lý nào trong cuộc đời mà bạn quá muộn mới hiểu ra?

    Người như thế nào khiến bạn nhất định phải tránh xa?

    Mavis Nguyen
    Tác Giả
    Mavis Nguyen

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.