Câu nói "Con chỉ muốn làm người bình thường" thoạt nghe có vẻ thiếu chí tiến thủ, nhưng thực chất nó phản ánh một mong ước rất nhân bản về sự ổn định và hạnh phúc. Tuy nhiên, tuổi trẻ thường chưa va vấp đủ nhiều để hiểu cái giá của sự "ổn định" đó. Nhiệm vụ của người làm cha mẹ là giúp con "giải mã" định nghĩa về sự bình thường mà không dập tắt hy vọng của con.
Thay vì bác bỏ, hãy nhẹ nhàng ngồi xuống và cùng con vẽ ra bức tranh về sự "bình thường" mà con đang hình dung. Có phải nó trông yên bình thế này không:
Vẽ xong bức tranh ấy, hãy nhìn thẳng vào mắt con và truyền đạt kinh nghiệm xương máu này:
"Con trai ạ, điều con vừa mô tả, ở xã hội ngoài kia, người ta không gọi là 'bình thường'. Người ta gọi đó là 'Hạnh phúc trọn vẹn', là cuộc đời mà hàng triệu người trưởng thành đang phải trầy da tróc vẩy mỗi ngày để phấn đấu chạm tới.
Sự thật trần trụi là: Để có được một cuộc sống 'bình thường' êm đềm như vậy, con không thể chỉ nỗ lực ở mức trung bình.
Con trai, con muốn làm con vịt thảnh thơi bơi trên mặt hồ (cuộc sống bình thường), thì ở dưới mặt nước, đôi chân con phải đạp liên hồi không ngừng nghỉ (nỗ lực phi thường).
Nếu con lười biếng ngay từ bây giờ, thì cuộc sống "bình thường" sau này của con sẽ là: Sáng lo chấm công, tối lo tiền trọ, và nơm nớp sợ hãi mỗi khi bão giá ập tới. Đó là tồn tại, không phải là sống. Con có hiểu không?
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Một người phải mạnh mẽ đến mức nào thì mới có thể không cần để ý người khác? (P1)
Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái? Con cái bao nhiêu tuổi thì bạn sẽ cho nó tiếp xúc xã hội, dùng phương thức nào?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.