MỤC LỤC

    Nhà tôi có thằng bé 6 tuổi, học lớp 1.

    Mấy hôm trước nó chơi đùa với bạn cùng lớp rồi cãi nhau. Vì cãi thua, đứa kia bóp cổ con tôi, làm nó thở không nổi. Cô giáo kịp thấy, tách hai đứa ra và bắt bạn kia xin lỗi.

    Đứa đó chỉ qua loa nói: “Xin lỗi.”

    Con tôi nói: “Tôi không muốn tha cho cậu. Nói xin lỗi cũng vô nghĩa.”

    Cô giáo bảo: “Vậy con đánh lại đi!”

    Con tôi đáp: “Thế thì con khác gì cậu ta? Mẹ con không dạy con như vậy. Nếu con đánh lại, cậu ta về nhà bảo mẹ cậu ta, thì con thành người sai. Hơn nữa là cô bảo con đánh, cô nghĩ mẹ cậu ta sẽ tha cho cô à? Vậy cô có phải xin lỗi phụ huynh không?”

    Cô hỏi: “Vậy con muốn giải quyết sao?”

    Con tôi nói: “Con muốn cậu ấy biết đánh người là sai. Không phải cứ nói xin lỗi là được tha. Con sẽ nói với mẹ con, cô phải làm chứng. Con sẽ nói với cả lớp cậu ấy bóp cổ người khác, thích đánh người. Nếu cậu ấy không sửa, con cả đời này cũng không tha. Và con sẽ bảo các bạn đừng chơi với người không biết sửa lỗi.”

    Cậu bé kia nói: “Thế tớ cứ đánh cậu tiếp thì sao?”

    Con tôi nói: “Lần đầu tớ còn tha được. Lần sau tớ sẽ phản kháng. Cậu không sửa thì tớ đánh lại thật. Cậu đánh người chỉ khiến cậu mất bạn thêm thôi.”

    Sau đó, phụ huynh đứa bé kia chủ động xin lỗi tôi, bảo tôi tha thứ vì do trẻ con chưa hiểu chuyện.

    Con tôi nói: “Mẹ không thể tha thứ thay con. Người bị đánh là con, chỉ con mới có quyền tha hay không. Mẹ bảo họ: chuyện của bọn con nít thì để bọn con nít tự giải quyết.”

    Tôi nghe lời con, trả lời như vậy và không nói câu “tha thứ”.

    Sau đó, cả lớp bảo đứa đánh người: “Cậu chưa xin lỗi đàng hoàng, tụi tớ không chơi với cậu.”

    Đứa bé kia thấy mình đánh người mà không được tha, tự ái nên bắt đầu suy nghĩ. Nó bám theo con tôi, hết xin lỗi, rót nước, xách cặp, lại tặng bút chì, hứa không đánh nhau nữa.

    Con tôi lấy bút của mình đổi bút với nó, nói:

    “Đây là bằng chứng tình bạn. Cậu nói sẽ không đánh nhau nữa, tớ tin và chấp nhận lời xin lỗi. Nhớ nhé, chúng ta là bạn.”

    Thế là hai đứa dính nhau như sam, tan học còn nắm tay nhau. Các bạn khác thấy vậy cũng bắt đầu chơi với cậu bé kia.

    Một đứa 6 tuổi không mạnh mẽ gì, cũng chẳng hiểu đạo lý cao siêu. Nhưng nó biết đúng–sai, biết mình muốn gì, không muốn gì.

    Không tha thứ là cảm xúc nguyên bản của nó. Khi cảm thấy đối phương chân thành, nó lại chọn tha thứ – cũng là cảm xúc nguyên bản.

    Người ta có thay đổi hay không là chuyện của họ, không phải chuyện mình phải lo. Con tôi chỉ làm đúng điều nó tin là đúng.

    • (https://shorturl.at/3ojNh)

    BÀI VIẾT LIÊN QUAN

    Một người phải mạnh mẽ đến mức nào thì mới có thể không cần để ý người khác? (P2)

    Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái?

    Con cái bao nhiêu tuổi thì bạn sẽ cho nó tiếp xúc xã hội, dùng phương thức nào?

    Chân lý nào trong cuộc đời mà bạn quá muộn mới hiểu ra?

    Người như thế nào khiến bạn nhất định phải tránh xa?

    Vì sao không nên thử thách nhân tính?

    Mavis Nguyen
    Tác Giả
    Mavis Nguyen

    Một người Việt Nam yêu thích chia sẻ những trải nghiệm và đánh giá chân thật về các sản phẩm 🛍️. Blog này được tạo ra để giúp các bạn có những lựa chọn mua sắm thông minh và phù hợp nhất 🎉.

    Mình hy vọng những review và chia sẻ lifestyle sẽ hữu ích cho cuộc sống hàng ngày của các bạn.