Trong thế giới của những mối quan hệ, có một nghịch lý nghiệt ngã: Người càng khao khát tình yêu thì càng khó có được nó, còn người sống thư thái như chẳng cần đến tình yêu thì lại được vây quanh bởi sự ái mộ. Tại sao lại có sự "bất công" này?
Vào một buổi chiều vô cùng bình thường tại một hội thảo ngành, tôi – trong bộ vest chỉnh tề, tóc tai chải chuốt – bỗng khựng lại vì một câu nói của một vị tiền bối: "Cậu bé, mới tốt nghiệp đúng không? Trẻ thật". Tôi kiểu...??!
Hãy tưởng tượng một buổi chiều muộn, bạn nhận được tin nhắn từ một người bạn thân mà bạn vừa quen được gần một năm. Họ đang gặp rắc rối và tìm đến bạn để trút bầu tâm sự. Bạn gác lại mọi công việc, dành hàng giờ đồng hồ để lắng nghe, phân tích và đưa ra những lời khuyên chân thành nhất. Thế nhưng, vài ngày sau, bạn bàng hoàng nhận ra họ đã làm ngược lại hoàn toàn những gì bạn nói.
Khi bạn cảm thấy sự chân thành của mình nên được tiếp nhận, thì lúc đó bạn đã không còn sự chân thành thuần túy nữa. Cái bạn có chỉ là sự áp đặt người khác lấy cớ là sự chân thành. Bạn chỉ hy vọng người khác nghe lời bạn, bạn chỉ cảm thấy người khác PHẢI nghe lời bạn.
Còn trong hoàn cảnh gia đình, "Trọng sinh làm nam phụ, tôi gặp anh trai có hệ thống...", đây là cách cậu em học hỏi anh trai để trở nên biết suy nghĩ, biết đối xử tốt với mọi người, sẽ được yêu quý và có lợi.
Trong bối cảnh phải "va chạm xã hội" - bị bắt nạt, cách xử lý của cậu bé cho thấy một nội tâm mạnh mẽ mà từ đó người lớn có thể học hỏi: Xin lỗi ư? Phải có thành ý mới được chấp nhận!