Năm đó, khi cầm tờ đơn đăng ký nguyện vọng đại học, tôi đứng trước hai ngã rẽ: "Kỹ thuật phần mềm" với học phí 1.2 vạn tệ mỗi năm, và "Y học lâm sàng" với lộ trình 5 năm đằng đẵng. Nhà tôi không khá giả. Mẹ nhìn vào con số học phí rồi buông một câu xanh rờn: "Chọn cái nào rẻ nhất mà học". Thế là tôi chọn Hóa học, chỉ vì nó tiết kiệm được vài nghìn tệ tiền học phí mỗi năm.
Nhiều năm sau, nhìn bạn bè cùng lứa đổi đời nhờ công nghệ, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Một ngành học tốt thực sự có thể thay đổi vận mệnh của cả một con người. Nhưng ở thời điểm đó, gia đình tôi đã dùng tư duy "tiết kiệm vài đồng" để định đoạt cả tương lai của tôi. Đó cũng là lúc tôi hiểu ra một quy luật nghiệt ngã: Gia đình càng thất bại, thì ở những quyết định quan trọng nhất, họ lại càng tùy tiện.
Nếu để ý kỹ, bạn sẽ thấy một nghịch lý trong những gia đình này: Họ dành 10 phút để quyết định xem con mình nên học ngành gì, cưới ai, hay làm nghề gì, nhưng lại dành cả một ngày để chì chiết nhau vì một chiếc bát vỡ.
Tư duy "nhặt được hạt vừng, rơi mất quả dưa" là đặc sản của sự nghèo nàn bền vững. Họ có thể đứng mặc cả từng nghìn lẻ với bà bán rau, so sánh từng đồng khi bán ve chai, hoặc cố mua đồ không tươi chỉ để tiết kiệm chút tiền lẻ. Họ tin rằng đó là sự chắt bóp thông minh.
Nhưng cũng chính những con người ấy, khi đứng trước một lời hứa hẹn "làm giàu nhanh" từ những kẻ lừa đảo (scam), họ lại có thể đưa sạch số tiền tích góp cả đời mà không mảy may nghi ngờ. Họ sợ mất 5 nghìn tệ tiền rau nhưng lại không sợ mất 500 triệu tệ tiền đầu tư "ma". Sự thiếu hụt kiến thức hệ thống khiến họ mất đi khả năng định giá rủi ro, dẫn đến việc luôn phòng thủ ở những nơi không cần thiết và hở sườn ở những nơi hiểm yếu nhất.
Sự tùy tiện trong các quyết định lớn tạo ra một hiệu ứng domino. Chọn sai ngành dẫn đến nghề nghiệp bấp bênh. Nghề nghiệp bấp bênh dẫn đến tâm lý lo âu. Tâm lý lo âu lại đổ dồn vào những việc nhỏ nhặt trong nhà, tạo ra một vòng lặp độc hại của sự cáu bẳn và đổ lỗi.
Trong những gia đình này, cuộc sống không phải là một chuỗi những kế hoạch được thực hiện, mà là một chuỗi những "sự đã rồi" mà họ phải gồng mình gánh chịu. Họ không làm chủ vận mệnh, họ chỉ đang phản ứng lại với những sai lầm mà chính sự qua loa của mình đã tạo ra từ trước đó.
Nếu bạn nhận ra gia đình mình đang có những dấu hiệu này, điều quan trọng nhất không phải là oán trách, mà là sự thức tỉnh.
Hãy học cách dồn sự căng thẳng vào những quyết định đại sự: đầu tư cho giáo dục, sàng lọc các mối quan hệ và quản trị rủi ro tài chính. Và ngược lại, hãy rộng lượng hơn với những chiếc bát vỡ hay những lỗi lầm vặt vãnh. Đừng để năng lượng của bạn bị tiêu hao ở những nơi không đáng, để rồi khi đứng trước ngã rẽ cuộc đời, bạn lại chỉ có thể chọn phương án "rẻ nhất" thay vì "tốt nhất".
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của một người là gì?
Tại sao nhiều người không thể tiếp nhận sự chân thành?
Có kỹ năng nào rất quan trọng nhưng đại đa số mọi người đều thiếu sót không? (P1)
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.