Tôi thường cảm thấy an ủi không phải là truyền bá giá trị quan của bản thân, cũng không phải là cưỡng ép người khác quay lại trạng thái bình thường.
Chỉ cần ở bên họ, rồi nói những gì họ muốn nghe là được.
Chỉ cần đó không phải là hành vi xả cảm xúc gây tổn thương bản thân, tôi không ngăn cấm.
Họ khóc, tôi đưa giấy ăn.
Họ đập đồ, tôi đưa đồ cho họ đập.
Họ chửi rủa, tôi hùa theo.
Tôi đã an ủi rất nhiều người, hiếm khi có ai tâm sự với tôi để tìm kiếm lời khuyên của tôi.
Phần lớn trường hợp là họ hy vọng tôi có thể khẳng định suy nghĩ và hành động của họ.
Vì vậy tôi luôn cho họ sự khẳng định và thấu hiểu. Trước hết giúp họ thoát khỏi cảm xúc, sau đó mới chia sẻ ý kiến của tôi.
Nếu một mình, cũng có thể đi dạo ngoài trời nhiều hơn, nhìn những hàng cây thẳng tắp, cao vút kiên cường, những bông hoa rực rỡ nở thật đẹp, tâm trạng sẽ tốt hơn rất nhiều.
Chỉ cần có niềm tin, tin tưởng vào bản thân, khi gặp vấn đề, hãy tích cực tìm cách giải quyết, nhất định mọi chuyện sẽ tốt hơn.
(https://tinyurl.com/3zxp72ah)
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Có kỹ năng nào rất quan trọng nhưng đại đa số mọi người đều thiếu sót không? (P1)
Có kỹ năng nào rất quan trọng nhưng đại đa số mọi người đều thiếu sót không? (P2)
Người như thế nào khiến bạn nhất định phải tránh xa?
Chân lý nào trong cuộc đời mà bạn quá muộn mới hiểu ra?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.