Trong một buổi chiều nắng nhạt, khi ngồi tĩnh lặng nhìn những cánh chim chao liệng giữa tầng không, tôi chợt nghĩ về hai chữ "tự do". Người trẻ thường khao khát nó như một vùng đất hứa, còn người đã đi qua quá nửa đời người như tôi lại nhìn nó như một món quà đắt đỏ mà cuộc đời trao tặng.
Tự do, nghe thì nhẹ bẫng như mây trời, nhưng để chạm tay vào nó, chúng ta thường phải trả những cái giá không hề rẻ.
Nhiều người lầm tưởng tự do là thích làm gì thì làm, không ai quản thúc. Nhưng thực tế, tự do giống như việc bạn tự cầm lái con thuyền của đời mình giữa đại dương mênh mông. Bạn không còn bị ai bắt phải đi hướng này hay hướng kia, nhưng đổi lại, bạn phải tự chịu trách nhiệm với từng cơn sóng dữ và cả những lần lạc tay lái.
Cái giá đầu tiên của tự do chính là sự cô đơn và trách nhiệm tuyệt đối.
Để tôi kể bạn nghe về những cái giá mà tôi đã thấy, hay chính mình từng trả:
Tôi không viết những điều này để làm bạn chùn bước. Tôi viết để chúng ta biết trân trọng sự tự do mà mình đang có.
Tự do thực sự không phải là thoát khỏi mọi ràng buộc, mà là được lựa chọn những gì mình muốn ràng buộc. Khi bạn chọn yêu một người, bạn mất đi sự tự do của một người độc thân, nhưng bạn có được sự tự do của một tâm hồn có nơi nương tựa. Khi bạn chọn một đam mê, bạn mất đi thời gian nhàn rỗi, nhưng bạn có sự tự do được sống rực rỡ.
Đời người suy cho cùng cũng giống như một con diều. Để được tự do chao liệng giữa tầng không, con diều bắt buộc phải mang trên mình sức nặng của một sợi dây giữ lại. Sợi dây đó chính là trách nhiệm, là những ràng buộc mà ta đã tự nguyện chọn lấy cho đời mình. Nếu ta vì ham muốn một sự tự do tuyệt đối mà chặt đứt sợi dây ấy, con diều có thể sẽ vút lên cao hơn trong chốc lát, nhưng rồi cũng nhanh chóng chao đảo rồi rơi rụng giữa hư không vì chẳng còn điểm tựa nào.
Tự do thực sự không phải là thoát khỏi mọi ràng buộc, mà là được lựa chọn sợi dây nào mình muốn nắm giữ. Không có sự tự do nào là miễn phí. Nhưng nếu bạn biết rõ mình đang trả giá vì điều gì, và điều đó khiến trái tim bạn thấy ấm áp, thì cái giá đó dù cao đến mấy cũng đều xứng đáng.
Sống tự do, suy cho cùng, là sống mà không cảm thấy hối tiếc về những thứ mình đã từ bỏ để được đứng ở vị trí hiện tại.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Con trai tôi nói: "Con chỉ muốn trở thành một người bình thường." Tôi nên giáo dục con như thế nào?
Con gái đầu óc không giỏi lắm nhưng muốn học khối tự nhiên thì tôi nên khuyên thế nào?
Con gái tôi 1 tuổi 8 tháng, ăn bánh bao chỉ ăn nhân, không ăn vỏ — có nên ép con bé ăn vỏ không?
Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái?
Dấu hiệu một người đã hết yêu thật sự?
Chân lý nào trong cuộc đời mà bạn quá muộn mới hiểu ra?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.