Năm ba tuổi, tôi nắm chặt cây kẹo trong tay, tin rằng đó là thứ quan trọng nhất.
Năm năm tuổi, tôi dành cả buổi chiều để bắt được một con chuồn chuồn, khi ấy, nó như là tất cả thế giới của tôi.
Bảy tuổi, nhìn tấm giấy khen trong tay bạn cùng bàn, tôi vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, nghĩ rằng có lẽ đó mới là điều quan trọng.
Chín tuổi, nằm dưới tán cây, ánh nắng len lỏi qua kẽ lá chiếu lên mặt, tôi cảm thấy một kỳ nghỉ hè thảnh thơi mới là điều quan trọng nhất.
Mười ba tuổi, tôi nhận ra tấm giấy báo nhập học trường trọng điểm có thể thay đổi cuộc đời mình.
Mười sáu tuổi, ngồi trong lớp, cơn gió nhẹ thổi qua, nhìn mái tóc đuôi ngựa của cô bạn phía trước mà ngẩn ngơ — tôi bỗng thấy, nếu cứ mãi như vậy cũng chẳng tệ.
Mười tám tuổi, tôi ngày đêm miệt mài học tập, cầu trời khấn phật chỉ để có một tấm giấy báo trúng tuyển đại học.
Hai mươi hai tuổi, rời khỏi giảng đường, bước vào xã hội đầy bỡ ngỡ, một công việc lại trở thành điều quan trọng nhất.
Hai mươi bốn tuổi, trong ngày cưới, nhìn cô dâu và khách khứa, dù cô ấy không phải cô gái năm mười sáu tuổi ấy, tôi vẫn thấy mình may mắn — bởi khoảnh khắc đó, cô ấy chính là người quan trọng nhất.
Hai mươi lăm tuổi, tôi cùng đám bạn nhậu say, khoác lác nói cười, tưởng rằng thể diện mới là thứ đáng giá nhất.
Hai mươi sáu tuổi, tôi đứng ngoài phòng sinh, khi tiếng khóc vang lên phá tan im lặng, tôi biết: điều quan trọng hơn đã đến.
Ba mươi ba tuổi, bị nhà và xe đè nặng, tôi mới thấm thía rằng tiền thật sự rất quan trọng.
Ba mươi tám tuổi, người cha cứng rắn cả đời bỗng hỏi ý tôi, lúc đó tôi mới nhận ra — ông đã già rồi.
Cũng năm ấy, mẹ không còn mắng mỏ, mà chỉ lặp đi lặp lại vài câu dặn dò, cẩn thận từng chút — tôi biết, bà cũng đang già đi.
Cũng năm ấy, con trai tôi không còn quấn quýt bên tôi nữa, nó đã có thế giới riêng, và tôi hiểu: từ đây, nó sẽ dần rời xa tôi.
Lúc ấy, tôi bỗng ngộ ra — có lẽ thời gian mới là thứ quan trọng nhất trên đời.
Bốn mươi tuổi, nhìn kết quả khám sức khỏe lộn xộn, tôi mới chợt nhớ, hình như tôi chưa bao giờ thấy bản thân mình quan trọng.
Bốn mươi lăm tuổi, lưng còng, bụng bia, ngồi lười ở công ty, nhớ lại giấc mơ tuổi trẻ — tôi chưa bao giờ thấy ước mơ lại quý giá đến thế.
Năm mươi tuổi, nhìn con trai cùng cô gái tốt bước vào lễ đường, tôi nheo mắt nhìn con, chẳng biết cô dâu có phải người nó từng yêu năm mười sáu tuổi không, nhưng tôi biết, hạnh phúc của nó quan trọng hơn cả của tôi.
Năm mươi lăm tuổi, tôi thở hổn hển đuổi theo cháu nhỏ, chỉ sợ nó ngã, chẳng mong gì cao xa — chỉ cần nó bình an, vui vẻ, thế là đủ.
Sáu mươi tuổi, tôi chôn cất cha mẹ cùng nhau, nước mắt không rơi, chỉ thấy tiếng mắng của cha và lời cằn nhằn của mẹ bỗng trở nên vô cùng quý giá.
Bảy mươi tuổi, vợ tôi đi trước, con cái thành đạt, cháu học xa, tôi lang thang ngoài phố, thấy bà ấy quan trọng hơn bất cứ ai.
Bảy mươi lăm tuổi, trong bệnh viện, bác sĩ mời tôi ra để nói chuyện riêng với con trai, tôi hiểu — thời gian của mình không còn nhiều.
Trong lúc chờ, tôi gọi cho cháu, định dặn nó nếu năm mười sáu tuổi yêu một cô gái, nhất định phải nắm chặt tay, như đã từng nắm cây kẹo năm ba tuổi. Nhưng nghĩ lại, thấy hơi buồn cười, nên chỉ nói: “Ông nhớ cháu, rảnh thì về thăm ông nhé.”
Bác sĩ an ủi rằng tôi không sao, tôi cười:
“Đời người chẳng có vấn đề gì lớn, chỉ cần sống tiếp, thế là đủ.”
Bảy mươi sáu tuổi, cháu về thăm tôi, thấy tôi hấp hối. Con trai và con dâu khóc nức nở, còn tôi chẳng còn sức nghĩ gì, chỉ dặn chúng nó đừng tổ chức linh đình, sẽ mệt.
Rồi một cơn gió lạ thổi qua, mờ mắt tôi. Khi mở ra, cha mẹ đang đứng đó, tay trong tay, mỉm cười gọi tôi.
Tôi chạy về phía họ, càng chạy càng trẻ lại — sáu mươi tuổi, bốn mươi, ba mươi, rồi trở lại ba tuổi. Họ bế tôi lên, tôi gật đầu, họ cũng gật đầu, rồi cùng tôi rời đi.
Ngoái lại, thấy con cháu ôm thi thể mình khóc, tôi chỉ nghĩ: Không sao đâu, chúng sẽ sống tốt.
Vậy, điều gì là quan trọng nhất?
Mọi thứ đều quan trọng, nhưng chẳng có gì là không thể thiếu.
Bởi những điều từng là “quan trọng nhất”, sớm muộn cũng sẽ mất đi.
Và tiếc nuối — chính là điều bình thường nhất của đời người.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Chân lý nào trong cuộc đời mà bạn quá muộn mới hiểu ra?
Nỗi khổ của phụ nữ rốt cuộc là gì?
Nếu một người nói với bạn "Tôi không phải là người tốt đâu" thì điều này có ý nghĩa gì?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.