Mấy hôm trước, tôi có một buổi “buông thả” nho nhỏ. Không phải chuyện gì lớn lao, chỉ là hai bữa ăn thịnh soạn liên tiếp. Bàn ăn đầy món ngon, gia vị đậm đà, ai cũng ăn uống vui vẻ. Lúc ấy tôi cũng thấy rất hài lòng, nghĩ rằng lâu lâu chiều mình một chút cũng chẳng sao.
Nhưng cơ thể thì không nghĩ vậy.
Đêm hôm đó, tôi nằm mãi không ngủ được. Bụng đầy, khó tiêu, dạ dày cứ âm ỉ khó chịu. Nằm trở mình hết bên này sang bên kia, tôi chợt nhận ra một điều rất đơn giản: cơ thể thường thành thật hơn bộ não của mình.
Khi đã quen với những bữa ăn thanh đạm, những món nhiều dầu mỡ hay gia vị quá mạnh không còn là sự thưởng thức nữa. Chúng trở thành… một gánh nặng.
Nằm trong đêm yên tĩnh ấy, tôi nhớ đến một câu nói trong Đạo giáo:
“Ngũ sắc làm người ta mù mắt,
ngũ âm làm người ta điếc tai,
ngũ vị làm người ta tê liệt vị giác.”
Ý của câu này không phải là ghét màu sắc, âm thanh hay món ngon. Chỉ là khi mọi thứ trở nên quá nhiều, quá rực rỡ, quá ồn ào, quá đậm đà… thì các giác quan của chúng ta lại dần mất đi sự tinh tế ban đầu.
Ăn quá nhiều vị nồng, ta không còn cảm nhận được vị ngọt tự nhiên của thức ăn.
Nghe quá nhiều âm thanh hỗn tạp, ta quên mất sự dễ chịu của một khoảng lặng.
Nhìn quá nhiều thứ rực rỡ, ta lại không còn thấy cái đẹp giản dị quanh mình.
Mọi việc trên đời đều không thoát khỏi chân lý: "Vật cực tất phản" (Cái gì quá cũng không tốt).
Rất nhiều điều trong đời là vậy.
Chúng ta thường nghĩ nhiều hơn sẽ tốt hơn.
Ăn phải thật ngon, thật đậm vị.
Mặc phải thật đẹp, thật nổi bật.
Cuộc sống phải thật náo nhiệt mới gọi là sống.
Nhưng nếu nhìn lại, nhu cầu nguyên bản của con người thật ra rất đơn giản:
ăn thấy ngon, ngủ thấy yên.
Ngày nay chúng ta có nhiều thứ hơn trước kia rất nhiều. Quần áo đầy tủ, thiết bị điện tử ngày càng hiện đại, thông tin tràn ngập khắp nơi. Thế nhưng cảm giác thiếu thốn và bất an dường như vẫn luôn ở đó.
Quần áo nhiều nhưng vẫn thấy “không có gì để mặc”.
Lướt điện thoại cả buổi nhưng lòng vẫn thấy trống trải.
Có lẽ vì chúng ta đã quen nhầm lẫn giữa điều mình muốn và điều mình thật sự cần.
Ta muốn công việc tốt hơn, nhà lớn hơn, đồ đạc đẹp hơn, cuộc sống hào nhoáng hơn. Nhưng điều cơ thể và tâm hồn thật sự cần có khi chỉ là: ba bữa cơm đơn giản, một giấc ngủ trọn vẹn, và vài phút bình yên trong ngày.
Hai bữa ăn “quá tay” ấy khiến tôi có một đêm mất ngủ, nhưng đổi lại là một bài học nhỏ.
Đừng tham quá.
Ăn thanh đạm một chút để cơ thể nhẹ nhàng hơn.
Sống giản dị một chút để tâm trí trong trẻo hơn.
Đời người đi đến cuối cùng, thật ra không cần quá nhiều thứ.
Chỉ cần ăn thấy ngon, ngủ thấy yên, lòng thấy bình thản.
Thế là đủ rồi.
Hy vọng những dòng này mang đến cho bạn một chút tĩnh lặng giữa một ngày bận rộn.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Khi bạn khó chịu trong lòng, câu nói nào của bạn bè giúp ích cho bạn nhất?
Vì sao khi đưa ra quyết định, dù là lựa chọn thế nào ta vẫn cảm thấy hối hận?
Việc lớn bị xem nhẹ, việc nhỏ lại trở thành tâm điểm, thì sao?
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của một người là gì? Tại sao nhiều người không thể tiếp nhận sự chân thành?
Nếu một người nói với bạn "Tôi không phải là người tốt đâu" thì điều này có ý nghĩa gì?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.