Thầy Triệu Ngọc Bình từng nói: khi đang kích động thì tuyệt đối đừng nói bừa. Rất dễ buột miệng những lời không nên nói, làm tổn thương người khác, cũng làm hại chính mình. Khi đang xúc động thì cũng đừng vội đăng bài, đừng vội tranh luận, vì lúc đó ta chỉ đang trút hết những cảm xúc tiêu cực đã tích tụ từ trước. Đợi đến khi bình tĩnh lại, có muốn xóa cũng không kịp, mà hối hận thì chẳng có thuốc nào cứu. Quả thật, khi con người ở trong trạng thái kích động, ta gần như không nhìn rõ sự thật, cũng không phân biệt được đúng sai.
Thầy còn nói, ngoài kích động thì mệt mỏi cũng rất dễ hại người. Khi quá mệt, ta thậm chí còn không biết mình thật sự muốn gì. Điều này tôi thấm lắm.
Có thời gian tôi tăng ca đến 2 giờ sáng, mệt đến mức mắt không mở nổi. Nằm trên giường lướt Taobao, thấy gì cũng mua. Hôm sau tỉnh dậy mới phát hiện mua cả đống thứ chẳng dùng được, tốn mấy nghìn tệ.
Lần khác đi công tác liên tục mấy ngày, mệt rã rời. Trên đường về có người chào mời làm thẻ tập gym, đầu óc mơ hồ thế nào lại quẹt thẻ. Sau đó chẳng đi tập buổi nào.
Lời khuyên của thầy Triệu rất thực tế. Ông nói phải tách riêng “đi dạo” và “mua sắm”.
Chỉ khi tinh thần đang tốt, khi bản thân đang ở trạng thái chiếm ưu thế, lúc đó hãy mua đồ. Khi ấy khả năng lựa chọn, phán đoán và trả giá đều tốt hơn.
Ông lấy ví dụ, con gái đi dạo phố ba bốn tiếng, đến khoảng bốn năm giờ chiều khi đã mệt mỏi, những món mua lúc đó phần lớn đều không phù hợp, giá trị sử dụng thấp.
Tôi chợt nhớ mỗi lần mình đi đến mỏi nhừ chân, thấy món nào vừa mắt là mua. Về nhà thử thì hoặc sai màu, hoặc không đúng size.
Thầy nói, nếu thật sự cần mua thứ gì đó, hãy ngủ một giấc tự nhiên tỉnh, ăn sáng đầy đủ rồi buổi chiều mới đi. Vì buổi sáng người bán hàng cũng tỉnh táo, bạn mặc cả cũng không lại họ. Nghe thì buồn cười, nhưng nghĩ kỹ lại, đời người chẳng phải cũng vậy sao?
Khi đang kích động thì đừng quyết định.
Khi đang mệt mỏi thì đừng lựa chọn.
Khi đang đau khổ thì đừng dễ dàng thay đổi.
Tôi dần học được một điều: khi nhận ra mình đang ở trong một trạng thái cảm xúc nào đó, trước hết hãy “đứng yên”.
Muốn cãi nhau thì im lặng trước.
Muốn mua đồ thì bỏ vào giỏ hàng trước.
Muốn đăng bài lên mạng thì lưu bản nháp trước.
Đợi qua cơn đó rồi nhìn lại, sẽ thấy nhiều chuyện thật ra chẳng đáng.
Những điều thầy Triệu nói, suy cho cùng là dạy con người phải thành thật với chính mình, phải biết lúc nào mình không ở trong trạng thái tốt.
Bởi vì những quyết định được đưa ra trong lúc bốc đồng, cuối cùng người trả giá vẫn chỉ là chính mình.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Tại sao người lớn ngày nay lại không có cảm giác của người lớn?
Việc lớn bị xem nhẹ, việc nhỏ lại trở thành tâm điểm, thì sao?
Vì sao khi đưa ra quyết định, dù là lựa chọn thế nào ta vẫn cảm thấy hối hận?
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của một người là gì?
Vì sao không nên thử thách nhân tính?
Làm sao để biết một người có đáng tin mà không cần dùng "phép thử"?
Trong gia đình 2 con, đứa sinh sau sẽ cảm thấy thiệt thòi phải không?
Gia đình như thế nào mới có thể nuôi dạy ra đứa trẻ có cảm giác thư thái?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.