Câu chuyện của chúng tôi bắt đầu bằng sự lãng mạn của bộ phim La La Land, với cái nắm tay dưới lớp chăn dày và lời hứa hẹn ngầm về một tương lai rực rỡ. Khoảnh khắc ấy, tôi đã tin rằng chỉ cần mình đủ nỗ lực, đủ ngoan ngoãn, tôi sẽ đuổi kịp bước chân của người đàn ông hơn mình 4 tuổi, người luôn tỏa ra thứ ánh sáng tri thức đầy mê hoặc kia.
Ba năm yêu nhau, tôi tự biến mình thành một phiên bản "hoàn hảo" theo tiêu chuẩn của anh. Tôi không nhuộm tóc, không xỏ khuyên, bỏ rượu, bỏ những cuộc vui thâu đêm. Tôi trở nên điềm tĩnh, kỷ luật và hiểu chuyện đến mức đau lòng.
Tôi tự hào vì sự hiểu chuyện đó. Anh bận nghiên cứu, tôi không dám làm phiền. Anh không thích đi chơi xa, tôi chấp nhận những buổi hẹn hò quanh quẩn ở căng tin. Mỗi tin nhắn anh gửi đến, dù ngắn ngủi và nằm cuối chuỗi độc thoại dài dằng dặc của tôi, cũng được tôi trân trọng như bảo vật.
Tôi đã mắc phải cái bẫy lớn nhất của những kẻ "tự mình đa tình": Tôi tự điền vào chỗ trống sự im lặng của anh bằng những lý do cao thượng. Tôi nghĩ anh lạnh lùng vì anh tập trung cho sự nghiệp, anh ít quan tâm vì anh tin tưởng tôi. Tôi nghĩ mình là hậu phương vững chắc, là bến đỗ bình yên của anh.
Nhưng thực ra, tôi chỉ là một khán giả trung thành ngồi dưới hàng ghế tối đen, ngước nhìn anh tỏa sáng trên sân khấu cuộc đời mình. Tôi yêu cái bóng lưng làm việc của anh, yêu vầng hào quang tôi tự vẽ ra sau gáy anh, mà quên mất rằng: Anh chưa bao giờ thực sự quay lại nhìn xem tôi đang sống thế nào.
Đỉnh điểm của sự nỗ lực là khi tôi thi đỗ cao học vào đúng trường anh đang làm Tiến sĩ – ngôi trường top đầu danh giá. Tôi nghĩ khoảng cách đã được lấp đầy. Nhưng trong bữa ăn gặp mặt sau 4 tháng xa cách, khi anh thao thao bất tuyệt về luận văn và sở thích cá nhân mà chẳng hỏi tôi một câu "Em dạo này thế nào?", tôi bắt đầu hồ nghi.
Và rồi, sự thật vỡ lòa vào cái đêm định mệnh ấy.
Khi tôi gửi anh bức ảnh ánh trăng và nhận lại sự im lặng quen thuộc, tôi vẫn ngây thơ nghĩ anh đang bận làm thí nghiệm. Để rồi chỉ vài phút sau, anh lướt qua tôi trên chiếc xe đạp, cười nói vui vẻ cùng bạn bè. Khoảnh khắc anh dừng lại, ngạc nhiên hỏi: "Sao em lại ở đây?", mọi ảo tưởng trong tôi sụp đổ.
Hóa ra, anh không bận đến thế. Anh có thời gian đi dạo, có thời gian cho bạn bè, chỉ là không có thời gian cho tôi.
Người ta vẫn hay bảo: "Tình yêu của đàn ông dễ nhận biết lắm, nó rõ ràng như ban ngày. Nếu bạn không nhìn thấy, không cảm nhận được, thì nghĩa là nó không tồn tại." Đơn giản và tàn nhẫn vậy thôi. Suốt ba năm qua, tôi cứ cố gắng dùng kính lúp để soi tìm những vụn tình cảm ít ỏi, để rồi tự lừa mình rằng đó là tình yêu sâu sắc, kín đáo. Nhưng sự thật là, nếu một người đàn ông yêu bạn, bạn sẽ không bao giờ phải đóng vai thám tử hay nhà biên kịch để lý giải cho sự vô tâm của họ.
Tôi nói lời chia tay ngay dưới ánh đèn đường đêm ấy. Anh ngơ ngác không hiểu, bởi trong mắt anh, mối quan hệ này vẫn "tiện lợi" và "ổn định". Anh không sai, anh chỉ sống cuộc đời của anh. Người sai là tôi – kẻ đã tự trao cho anh quyền năng làm tổn thương mình, kẻ đã tự nguyện bước vào một mối quan hệ mà cán cân chưa bao giờ cân bằng.
Khi tôi quay lưng bước đi, tôi không khóc vì mất anh. Tôi khóc vì thương chính mình – cô gái nhỏ đã nỗ lực đến kiệt cùng để "xứng đáng" với một người không hề xem mình là quan trọng.
Nhưng nhìn lại, tôi không hối tiếc.
Nhờ khao khát được đứng cạnh anh, tôi đã kỷ luật bản thân để đỗ vào ngôi trường mơ ước. Tôi đã trở nên giỏi giang hơn, mạnh mẽ hơn. Anh giống như một cột mốc, một phép thử để tôi lột xác. Ba năm ấy không phải là ba năm yêu anh, mà là ba năm tôi dùng hình ảnh anh để rèn giũa chính mình. Chỉ có điều, khi quá trình lột xác hoàn tất, chiếc vỏ kén cũ chật hẹp mang tên "tình yêu với anh" không còn vừa vặn nữa.
Tôi bước ra khỏi cuộc tình này không phải với tư cách một nạn nhân bị bỏ rơi, mà là một người phụ nữ đã tỉnh ngộ. Tôi trả lại anh cho thế giới của riêng anh, nơi không có tôi. Và nếu có yêu lại lần nữa, tôi sẽ chọn một người quay đầu nhìn tôi, không phải vì tôi cố với tới, mà vì chúng tôi đang đi cùng một độ cao.
Lần này, tôi muốn đứng trên sân khấu của chính mình.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Vì sao người ta hết yêu nhưng không chia tay?
Dấu hiệu một người đã hết yêu thật sự?
Làm sao để cứu vãn một mối quan hệ?
Dấu hiệu của một mối quan hệ độc hại?
Tại sao tình yêu luôn chảy về phía người không thiếu tình yêu?
Chân lý nào trong cuộc đời mà bạn quá muộn mới hiểu ra?
Người như thế nào khiến bạn nhất định phải tránh xa?
Vì sao khi đưa ra quyết định, dù là lựa chọn thế nào ta vẫn cảm thấy hối hận?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.