Hiểu một cách đơn giản nhất, nhân tính là tập hợp những đặc điểm đặc trưng của con người, như khả năng tư duy trừu tượng, khả năng thấu cảm hay khát vọng đi tìm ý nghĩa cuộc sống. Nếu phần "con" thúc đẩy ta tồn tại, thì phần "người" dẫn dắt ta tìm kiếm ý nghĩa và sự kết nối.
Tuy nhiên, nhân tính không phải là một hằng số bất biến. Nó là một dải màu rộng lớn, bao gồm cả những điều cao thượng nhất (lòng vị tha, sự hy sinh) lẫn những mặt tối tăm nhất (sự tàn ác, ích kỷ).
Hãy nhìn một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi. Khi thấy bạn mình ngã khóc, dù chưa được dạy về các bài học đạo đức, đứa trẻ ấy vẫn tự động tiến đến ôm lấy bạn hoặc nhường món đồ chơi yêu thích của mình.
Hành động này minh chứng cho sự thấu cảm bản năng – một "phần mềm" lương thiện đã được cài đặt sẵn để con người biết đau nỗi đau của đồng loại.
Đối lập với Mạnh Tử, Tuân Tử khẳng định bản chất con người là tham lam và ích kỷ; cái thiện chỉ là lớp vỏ của giáo dục.
Trong một tình huống hỗn loạn như khi phát quà từ thiện thiếu sự điều phối, ta dễ dàng chứng kiến cảnh tượng chen lấn, xô đẩy của cả những người vốn rất lịch sự.
Khi quyền lợi cá nhân bị đe dọa hoặc thiếu đi sự kềm tỏa của luật lệ, bản năng "vị kỷ" sẽ trỗi dậy. Điều này cho thấy cái thiện đôi khi là kết quả của sự rèn luyện và kỷ luật xã hội, chứ không hẳn là tự nhiên mà có.
Khoa học hành vi hiện đại mang đến một cái nhìn thực dụng hơn: Thiện hay Ác không phải là bản chất, mà là các "công cụ sinh tồn" được não bộ kích hoạt tùy hoàn cảnh.
Trong một cuộc đua thăng tiến vào vị trí quản lý duy nhất, bạn phát hiện một tài liệu quý và quyết định giữ bí mật để tạo lợi thế cho riêng mình. Đây là chiến lược "cạnh tranh" để bảo vệ nguồn lực cá nhân.
Nhưng khi cả phòng ban đối mặt với một dự án nhóm có nguy cơ thất bại (khiến tất cả đều bị kỷ luật), bạn lại sẵn lòng thức đêm hỗ trợ đồng nghiệp và chia sẻ mọi thông tin mình có. Đây là chiến lược "hợp tác" để cùng sống sót.
Như vậy, con người là những sinh vật linh hoạt. Chúng ta chọn "thiện" khi cần sự gắn kết và chọn "vị kỷ" khi cần tranh giành để tồn tại. Nhân tính chính là khả năng tính toán để thích nghi với môi trường sống.
Có một câu chuyện cổ của người da đỏ rất phù hợp để tóm gọn vấn đề này: Trong mỗi con người luôn có cuộc chiến giữa hai con sói. Một con đại diện cho sự giận dữ, đố kỵ, tham lam (Ác). Con còn lại đại diện cho niềm vui, hòa bình, lòng trắc ẩn (Thiện).
Khi đứa cháu hỏi: "Con sói nào sẽ thắng?", người ông trả lời: "Con sói mà cháu cho nó ăn."
Nhân tính, vì vậy, không phải là một "vạch xuất phát" cố định, mà là một tiến trình nuôi dưỡng.
"Nhân chi sơ, tính bổn thiện" đúng nhưng chưa đủ. Chúng ta sinh ra với một "tờ giấy trắng" chứa sẵn những tiềm năng cho cả ánh sáng lẫn bóng tối. Nhân tính không phải là thứ ta nhận được khi chào đời, mà là thứ ta xây dựng qua từng ngày.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Vì sao không nên thử thách nhân tính?
Làm sao để biết một người có đáng tin mà không cần dùng "phép thử"?
Nếu một người nói với bạn "Tôi không phải là người tốt đâu" thì điều này có ý nghĩa gì? "Tôi không phải là người tốt đâu" và "Tôi là người xấu" có khác nhau không?
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của một người là gì?
Tại sao nhiều người không thể tiếp nhận sự chân thành?
Vì sao khi đưa ra quyết định, dù là lựa chọn thế nào ta vẫn cảm thấy hối hận?
Trong gia đình 2 con, đứa sinh sau sẽ cảm thấy thiệt thòi phải không?
Con cái bao nhiêu tuổi thì bạn sẽ cho nó tiếp xúc xã hội, dùng phương thức nào?
Tại sao người trẻ bây giờ ngày càng chán ghét mấy chuyện quan hệ – xã giao?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.