Hãy tưởng tượng bạn đang đứng trước một băng chuyền hành lý ở sân bay. Bạn nhìn thấy một chiếc vali rất giống của mình, bạn vội vã nhấc nó xuống, rời khỏi sảnh chờ và bắt taxi về nhà. Chỉ đến không thể mở khoá dù đã thử nhiều lần mật mã, bạn mới sững sờ nhận ra mình đã lấy nhầm vali. Trong đầu nhảy nảy lên hàng đống việc phải làm để sửa lại lỗi "cầm nhầm" này, cùng với cảm giác hụt hẫng, một chút tự trách và ý nghĩ "Giá như mình kiểm tra thẻ tên kỹ hơn một chút" chính là hình thái sơ khai nhất của hối hận. Nó là khoảnh khắc mà thực tại tát vào mặt ta một gáo nước lạnh, buộc ta phải nhìn lại hành động vừa thực hiện trong quá khứ.
Vậy hối hận có "tác dụng" gì?
Hối hận là một "chiếc la bàn" ngược. Tại sao bạn không quá hối hận vì đã mua một chiếc áo xấu, nhưng lại day dứt khôn nguôi vì đã lỡ lời với một người thân?
Chính sự hối hận đã chỉ ra cho bạn thấy: Điều gì thực sự quan trọng với bạn. Nhờ có hối hận, bạn mới hiểu mình là ai và mình thực sự trân trọng điều gì.
Một người chưa từng hối hận sẽ khó lòng thấu hiểu được nỗi đau của người khác. Khi ta nếm trải vị đắng của một lựa chọn sai, cái tôi kiêu ngạo của ta bị hạ xuống. Ta bắt đầu nhìn những lỗi lầm của người xung quanh bằng ánh mắt bao dung hơn.
Hối hận dạy ta rằng: Tất cả chúng ta đều là những thực thể vụng về đang học cách làm người. Nó biến sự phán xét thành lòng trắc ẩn.
Trong tâm lý học, chúng ta có khái niệm "Trưởng thành sau sang chấn". Nỗi hối hận mãnh liệt thường đi kèm với quyết tâm: "Mình sẽ không bao giờ để chuyện này lặp lại". Nếu không có sự day dứt đó, ta sẽ mãi đứng yên một chỗ. Hối hận chính là "cú hích" đau đớn buộc ta phải nâng cấp bản thân, học thêm kỹ năng mới, hoặc sửa đổi tính cách. Nó là cái giá để đổi lấy một phiên bản "tôi" thông tuệ hơn.
Hối hận cũng có phân loại, chúng ta cần phân biệt giữa hai loại:
Tẩy chay hối hận bằng những khẩu hiệu "sống không nuối tiếc" là một sự cực đoan, giống như việc bạn cố cắt bỏ dây thần kinh cảm giác chỉ vì sợ đau. Đau đớn báo hiệu vết thương, còn hối hận báo hiệu sự lệch trục của các giá trị sống.
Dưới góc độ xã hội học hành vi, tẩy chay hối hận cũng nguy hiểm giống như việc ta cố tình cắt đứt dây loa báo cháy chỉ vì ghét tiếng ồn chói tai: ta có được sự yên tĩnh tức thời, nhưng lại hoàn toàn mất đi khả năng ứng phó khi ngọn lửa thực sự đang thiêu rụi ngôi nhà. Việc chối bỏ hệ thống "cảnh báo lỗi" này không giúp ta sống tích cực hơn, mà chỉ khiến ta trở nên mù quáng trước những sai lầm đang lặp lại, dẫn đến sự đổ vỡ của các giá trị cá nhân và các mối quan hệ xã hội.
Lảng tránh hối hận lại là một sự hèn nhát phổ biến hơn. Lảng tránh là khi ta cố tình lấp đầy tâm trí bằng sự bận rộn, bằng những thú vui nhất thời hoặc những lý do bao biện để không phải đối diện với tiếng nói tự trách bên trong.
Dưới góc độ xã hội học hành vi, lảng tránh hối hận cũng nguy hiểm giống như việc ta cố dán một miếng băng cá nhân lên một vết thương đang nhiễm trùng: ta không thấy nó đau ngay lập tức, nhưng nó sẽ hoại tử từ bên trong. Việc lảng tránh khiến ta đánh mất khả năng tự soi chiếu (self-reflection) – một công cụ quan trọng để con người tiến hóa. Khi bạn lảng tránh nỗi đau của một lựa chọn sai, bạn cũng đồng thời từ chối bài học quý giá nhất mà thực tế vừa dạy cho bạn.
Câu trả lời ngắn gọn là: Về cơ bản, đúng là như vậy. Mặc dù chúng ta thấy chó hay mèo có vẻ "hối lỗi" (cụp tai, cụp đuôi) khi làm vỡ bình hoa, nhưng các nhà khoa học hành vi cho rằng đó là phản ứng sợ hãi trước hình phạt chứ không phải sự hối hận. Để cảm thấy hối hận, một sinh vật cần hai khả năng tư duy cực kỳ cao cấp mà hiện tại, chỉ con người mới sở hữu trọn vẹn:
Động vật sống chủ yếu ở thì hiện tại.
Con người lại sống bằng sự nối kết giữa quá khứ và tương lai. Hối hận chính là "lỗi hệ thống" nảy sinh khi bộ não chúng ta quá thông minh đến mức tự tạo ra kịch bản của những cơ hội đã mất.
Hối hận không phải là xiềng xích, nó là một người thầy khắc nghiệt nhưng thành thật. Việc bạn lảng tránh hay tẩy chay nó chỉ cho thấy bạn chưa thể vượt qua chính mình. Hãy bao dung bản thân hơn và dám nhìn vào lỗi lầm trước đó, rồi rút ra bài học cho chính mình để không mắc lỗi tương tự. Đừng sợ hối hận, hãy sợ việc sống một cuộc đời chối bỏ mọi sai lầm đến mức không còn cơ hội để trưởng thành.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Vì sao khi đưa ra quyết định, dù là lựa chọn thế nào ta vẫn cảm thấy hối hận?
Điều quan trọng nhất trong cuộc sống của một người là gì? Tại sao nhiều người không thể tiếp nhận sự chân thành?
Làm sao để biết một người có đáng tin mà không cần dùng "phép thử"?
Nếu một người nói với bạn "Tôi không phải là người tốt đâu" thì điều này có ý nghĩa gì?
Newsletter
Mình sẽ gửi những bài review hay nhất thẳng vào hộp thư của bạn. Không spam, có thể hủy bất kỳ lúc nào.